story

Friday, December 01, 2006

Nhung ngay o Hue (cont'd)

Lien

Cô em họ của tui , người bạn đầu tiên khi tui về tới Huế, tiếp tục học ở Thanh Long. Tui không hiểu nổi gia đinh chú tui. Nhà chú ngày đó có tất cả là 8 đứa con, 1 trai, 7 gái. Bốn cô lớn đã lên trung học, 2 cô học Đồng Khánh, 1 cô học Khải Định (hình như lên lớp 12, DK không có lớp nên các nàng phải đi học chung với con trai) Cô con gái đầu lòng và cô út học Jeanne d'Arc, còn Liên phải học Thanh Long. Tui thấy chú thím tui không thương Liên nhiều vì dưới con mắt họ Nga không được xinh xắn, răng lại hói hô , tính hơi bướng. Nhưng tui thích Liên vì nó rất vui, lúc nào cũng có chuyện kể cho tui nghe.
Buổi chiều sau khi đi học về, Liên thường qua nhà ngồi nói chuyện. Nó hỏi tui "chị có biết người ta làm bánh thánh để rước lễ răng chưa?" tui ngây thơ nói không biết. Nó liền diễn tả : "chị biết không, bên đao người ta lấy một người đà ông và một người đàn bà, xong họ bỏ vô trong 2 tấm ván, ép lại, lấy máu chay ra làm bánh " Con nhỏ làm tui sợ không dám theo đạo.
Trong xóm trên có một cô tui thấy thật đẹp, tuổi khoảng 28, 30 ngày nào cũng đi làm ngang nhà tui. Mỗi khi cô ta đi ngang, con em họ tui chạy ra la : "Gà! Gà! " tui hỏi nó tai sao gọi người ta là gà, nó giải thích là tại cô ta có nhiều bạn trai, nhiều con khác cha nên chi giống mấy con gà mái.
Nhiều khi Liên kể cho tui nghe về người bạn bí mật của nó. Liên có người bạn bí mật, tên Cẩm Vân, rất đẹp, con nhà giàu, chiều nào cũng gặp nó sau hồ chơi. Tui đòi đi theo nó nói không được, Cẩm Vân chỉ chơi với nó thôi. Vậy là tuần nào nó cũng kể cho tui nghe về Cẩm Vân làm tui tò mò muốn chết luôn. Tui học với má tui, bã nói "Con bé đó nó bị đòn nhiều nên phát điên, nó tưởng tượng ra Cẩm Vân để tự an ủi nó thôi con. " Từ đó tui mới biết con em họ tui rất giàu óc tưởng tượng.
Ngày tui học lớp Nhất (5th grade) ba má tui đổi vào Saigon, tui phải ở lại với ông bà nội để học hco hết niên khóa, Liên hay chạy lên chơi với tui. Trước măt nhà ông bà nội tui có môt tiêm bán thịt heo, không có tên nhưng trong xóm gọi là cụ Sạn , tên người chủ. Gia đình này có 3 cô con gái và một cậu con trai rất đẹp trai, lúc nhỏ khó nuối nên họ đặt tên là Chó để đánh lùa ma quỷ, tên thật của cậu ta là Được . Cùng một thời gian này gần đó có một cô bé mới ở Đà Nẵng dọn tới tên Tám. Năm đó tui 12 , Liên hơn tui mấy tháng, Tám cũng cớ 13,14 gì đó. Được thích Tám nên hay chạy qua nói chuyện. Tui đâu có biết con em họ tui thích cậu Được này đâu. Một hôm nó chạy lên nhà ông nội chơi với tui, nó thấy Tám đúng trước nhà, nó nói với tui : "chị N, chị hát cho Liên nghe đi." Tui ngu quá cũng mở miệng ra nghêu ngao, nó nói " mà chị phải ngồi gần cửa sổ nì " Tui cũng nghe lời nó, ngồi gần cửa sổ hát. Cửa mở rộng, Tám đứng bên nhà có thể thấy tui. Trong khí đó, Liên núp sau cửa bắt đầu chừi cô Tám thậm tệ. Hahahaha, lúc đó tui mới biết nó ném đá dấu tay, người đứng đàng xa nhìn qua chỉ thấy cái miêng tui nhóp nhép, trong khi tiếng chửi vang lừng. Từ đó Tám không thèm nói chuyện với tui nữa.
Sau này lên trung học, Liên thi rớt vào DK nên phải học trương tư nhưng trở nên một học sinh rất xuất sắc, chuyển vào DK năm đệ tam , sau đó thi đỗ tú tài, chú đưa qua Mỹ du học.




Liên không đẹp, răng hô, lúc nó đi cứ cà tưng cà tưng, vừa đi vừa nhẩy. Tính tình ngang bướng như con trai, tui đâu có dè nó cũng thích con trai như mấy đứa con gái bình thường. Có lần thím tui, mẹ nó, đứng trước nhà nhìn lên cầu Đông Ba thấy một con nhỏ đang trên cầu đi xuống, bã nói: "Con nhà ai mà đi đứng dị rứa?" Đến khi tới gần mới biết là Liên, con gái của bã. Chuyện này mỗi lần kể lại ai cũng thấy buồn cười. Má tui kết luận :"tội nghiệp con Liên, mẹ ruột nó cũng chẳng thèm để ý đến nó!"

Liên đi hoc ở trường Bồ Đề trong thành, rất giỏi toán (trong khi đó tui dốt toán tàn bạo). Từ lúc nó lên trung học, tui ít khi gặp Liên chỉ trừ vào những dịp giỗ trên nhà ông nội hoặc Tết.
Sau khi Liên đậu Tú Tài đôi, chú tui cho nó theo mấy cô chị quá Mỹ du học. Nhà chú có tiền nên không cần xin học bổng, hễ đứa nào học hết trung học là ỗng tống qua Mỹ.
Trước khi đi Mỹ Liên vào Saigon ở tạm với gia đinh tôi chờ lên máy bay. Tui có tặng nó một cái áo đầm , sau này nó có chụp hình mặc áo đó gửi về cho tui.
Sau khi học hết Bachelor, Liên dọn về CA ở cho gần mấy cô chị, nó hay viết thư về than phiền là bà thứ nhì khó tính, lúc nào cũng muốn nó sống theo kiểu của bã. Sau khi nó lấy được Master, nó xin được hoc bổng đi Pháp học ở Sorbonne. Đến đây, tư tường của Liên hoàn toàn thay đổi. Nó quay ra tôn thờ chủ nghĩa xã hội. Học xong Sorbonne, Liên quay về Mỹ sống một thời gian xong trở về VN. Mấy cô chị của Liên lập gia đình bên Mỹ, không trở về, nhưng nó trở về để giúp nước (con nhỏ này hơi điên)
Ngày no về VN, tui mắc đi thi Hoa hậu áo dài, vã lại thấy quan điểm của tôi không giống nó, tooit không ghé nhà thăm nó.
Bẵng đi gần 30 năm tui trở về VN năm 2001 có ghé thăm Liên. Nó sống trong căn nhà nhỏ bé của chú thím tui để lai với người chồng và 2 đứa con. Sau một thời gian sống và làm việc với chính phủ mới, Liên không hợp với đường lối của họ, làm nhiều chuyện họ không thích , lại thêm là con của ngụy , họ cho Liên nghỉ việc. Nó ở nhà dạy tiếng Anh cho những người sửa soạn đi Hoa kỳ lấy tiền sống qua ngày.
Tui thấy tiếc cho con em họ của tui quá sức, bao nhiêu học vấn, bằng cấp tùm lum giờ ngồi trong một cái nhà nhỏ xíu ở VN, wasting time. Nhưng thấy no vẫn bình thươngw, vẫn tàng tàng như ngày bé.
Cách đây 2 năm, gia đình nó bên Mỹ xin được cho Liên va gia đình nó qua ở California.


Liên qua Mỹ ở California chung với cậu em trai. Tui có phoned nói chuyện với Liên vài lần, Liên vẫn nói giong không cần đời . Nó nói qua Mỹ tại nó thướng thằng em trai mới qua chứ phần nó, già rồi, ở mô cũng rứa. Lần cuối cùng tôi gặp Liên vào cuối năm 2004 khi tui đi ăn cưới cô cháu bên Santa Ana. Liên thấy dịu dàng, mặc áo dài vẫn trẻ nhìn nó không ai biết được boa nhiêu tuổi, và điều lạ nhất là nó giống in thím tui, mẹ của nó.
Sau đó tui cũng ít nói chuyện với Liên cho tới khi tui làm thông dịch trên điện thoại. Nghĩ tới con em họ mình, thấy nghề này có lẽ hợp với nó, tui phoned qua SF, được con gái Liên cho biết Liên đi làm nanny cho một gia đinh người Mỹ. Tui nghĩ đời thật chua chát, một người có bắng Master như Liên bây giờ đi làm nanny, chung quy chỉ tại vụng tính hay quá sức lý tưởng.
Một buổi sáng đang chơi trên net tui nhận được một cú điện thoại từ CA, người gọi là chị của Liên, báo cho tui biết Liên bị đứt mạch máu não, đã qua đời. Tui lặng người khi nghe tin Liên chết , thấy như 1 phần của tui cũng chết theo.

0 Comments:

Post a Comment

<< Home