story

Saturday, November 20, 2010

Driving trip to the NW

July19, 2007

WE left Gulf Breeze this morning, July 19, 2007 at 10:55 am and headed to Jackson, MS . WE used the new GPS , the Garmin and it worked well although sometimes I think it made us go backward . After passing Memphis (no Graceland visit, naturally)we stayed on I-55 to St. Louis, MO . It was around 6:40 and we were looking for a place to stay.
Don missed Exit 127B because of a big truck so we continued going and then he turned right to an unknown highway, started worrying of getting lost . I said just look for a place to stay first and worry about it later . I turned on the Garmin and it still said that we are still on I-55 . Saw Hallmarc Inn on the right, we turned in and Don went inside to get a room . When he came back out and handed me the key and receipt, I was delight to see the price, very reasonable for a double bed room . Local call are free and they provide high speed internet. The room was large and the vanity is separated from the bath room so two person can both use the sink and the bathroom when needed. It also has a refrigerator and a microwave oven. The desk clerk told us that they would have continental breakfast in the morning Later I learned that the area name is Marion, AK, just off of Memphis. We order pizza from Pizza Pro for dinner. It was very good, then I had my last piece of cake which I took along with me. At this point, D discovered that he left his Coumadin at home (blood thinner drug) . Later I heard another shriek, he thought he forgot his deodorant , I offered mine but he found it . Now we will have to look for a pharmacy to get it.
7/20/2007
Got up at 6:30 AM and around 6:46 my husband went to the lobby to see if breakfast is ready yet, it was not there so he thought they lied . At 7:00 am I went back since most motels would serve the breakfast at 7.00 . I was right! I had a doughnut and D had a cinnamon roll . I heated them up in the MW.
We left Marion at 8:15 and drove to Kansas City. The road was straight and gasoline price was low . 2.77 for unleaded and 2.99 for premium . He drove the first 160 miles then I drove. At 11:30 he said he we should eat something, although I did not need to eat anything else but agreed anyway. He wanted waffle since he saw Waffle House sign along the road. I finally found a Waffle House in Blythville and turned in . He had a pecan waffle and eggs. I had a small bowl of grit , it was very good. Don ordered two eggs straight up meaning to be sunny side up but the waitress heard as scramble. Don was so easy, he accepted it anyway. When I got out of WH, I opened my purse to get the car key and found it’s gone . I was frantic but told D nevertheless . He got worry. I searched everywhere still could not find the darn thing so I guess I left it at home. Continue to drive to Kansas City until 4:30 PM, D got tired so we were looking for a place to stay. Followed the instruction from Garmin, we turned to 435 . Traffic was heavy as it was going home traffic. Saw a sign for motel at exit 55A. Took it and it took to nowhere . We drove for a good 3 miles before we saw La Quinta and America Best. We picked out AB . What was a disappointment for the price . Got out of the car, took the key off the ignition, D was dumb founded to find another key already in his pocket. We did not remember how my key got to his pocket but I sighed with relief as it would cost at least $500.00 to have a duplicate key
The room is small, no internet connection, double bed and the vanity is inside the bathroom and so small . However, it has a good point: behind the motel there was a little forest and full of birds and wildlife. WE saw couple of deer in the evening
We went to CVS in N. Kansas City to see if we can get Coumadin. He had not gotten this medication from CVS for a long time and although they found his record in their system, they could not do anything. Luckily, before leaving the hotel, I suggested that he took his doctors’ phone numbers with him. He gave the clerk at CVS the number and they called Dr. Langhorn office. He’s gone for the day but the nurse was able to ask another Doc to fill the prescription for him.
When we left home, he took some CD with him and put at front seat, then he put them away. Later we look for the CDs in vain but could not find them. We looked all over, still no. We went to Arby for dinner and on the way back, I told D I will search the car one more time . We finally found those CDs
Tried to run the CD in the card, the CD player does not work .
7/21/2007
Got up at 6:30 again and went down stair for breakfast. All they had was just cereals and muffins. I hate muffins but ate one anyway, one cup of orange juice and one cup coffee. Saved on chocolate muffin for later. Drove all the way to Laramie, Wyoming. First we planned to stay in Cheyenne but could not find any place to stay so we drove to Laramie. Motel rates are high price here . We checked with Comfort Inn, they wanted $140 a night . Went to motel 8, 90 So we settle at Ramada In with the hope of having the internet . $85. They did have their own Ramada hotspot but it did not work with my laptop . So much for that . Had dinner at Subway .
$8.24 total with drink .
7/22/2007 Left Laramie at 8:15 and drove all the way to Bozeman, Montana through Yellowstone National Park .
Before getting into the park, we went through Jackson and Jackson Hole, Wyoming . Jackson is a big tourist trap. The city is steaming with tourists as they had all kinds of activities to entertain people. Saw some Japanese tourists there too. We drove out of Jackson, stopped to look at the Grand Teton and then proceeded to the park. The entrance fee is $25 but we did not have to pay as we had the Golden Eagle card for Senior citizen. At Yellowstone, we skipped turning into the Old Faithful, the biggest geyser in the park but along the road, we saw many small ones . They are so interesting, hot water just spew out of the ground . The road inside Yellowstone have so many turns and twists. Driving along nicely suddenly the traffic came to a halt. We had to wait for at least 30 to get through. Thought it was an accident but it turned out some tourist just stopped at the middle of the road to look at an Elk who happened to eat in the wood nearby. Such an idiotic action .
Got through Y and got to Yellowstone city . Everything is booked up. We would not care anyway since the price is out of reach .
Continued driving until Bozeman and we settle at Best Western hotel , the price was pretty high, but I did not see the bill. It has a big room with two queen beds, refrigerator and microwave. The hotel has a good size swimming pool but I did not bring a suit with me so I had to skip.
That evening we had Wendy for dinner. It was a big mistake to order a chili salad there. Too much to eat. I should have stayed with my initial decision to have milk shake and coffee.
Breakfast was not too bad. They served apples, bananas, juice and granola bars and coffee.
7/23
After having a continental breakfast we left Bozeman. Don let me drive from there until Missoula to fill gas . The road from Missoula to Idaho was treacherous to me, and I was thankful that Don drove. Too many curves downhill .
At 12:49 arrived in Sander Beach in Coeur D’Alene, Idaho . It is so sad to see the beach had been fenced off as private properties, only one small section is for public use. I remember we used to stop by this beach to swim with the kids, although I did not know how to swim those days . Left Sander beach and drove around the old house where Don lived with his first family before.
We got to Spokane around 4PM and stopped at Howard Johnson to check in . They provided us a nice room. The public computer at the lobby is not free so I used by lap top in the room. Sometimes it did not get connected then I went to the lobby to use. HJ has a nice breakfast bar with waffle iron so visitors can make their own waffle, cereal, milk, fruit, hard boiled eggs, juice and coffee . For a price of $68/night, it is a good deal . HJ also has a swimming pool so we went to Wal Mart for me to get a suit. Luckily, I got one on sales and fit me perfectly. However, they did not have one piece suit, I had to get bikini.
Don called the Roberts and later had dinner with them at Cathay Inn . Terrible Chinese food but they thought it was good so we did not say anything.
7/24
Went to Colbert to visit the Roberts’ farm. Nice piece of land about 1 acres which they bought in 1955. After that, we drove to Springdale to visit Don’s mother grave. Cleaned it up a little then left. Drove back to Spokane, went to Greenwood cemetery to see his uncle Walter’s last resting place. I miss uncle Walter, he was such a fun person to be with. Then we crossed the street to look up for his father , grand parents and uncle Wayne’s graves. We found them all in Orchid section. This cemetery is so big and well care for, the lawn is continuously mowed, looks so beautiful .
However, I feel a big sadness, thinking about all these people when they were alive and thought about someday we will be the same. After that we went up to Park Place to visit Bonnie . She just finished her lunch so we saw her in her apartment . Wow! She got very thin and forgetful. See was so frustrate for not remember people names and events. Don thinks that was sign of early Alzheimer.
Went back to the motel , I went for a swim and later we had Subway sandwiches for dinner . I had to go up to North Division to get it.
7/25/07

Chuyen ngay xua

Chuyen ngay xua

Tôi ra đời vào lúc thế chiến thứ hai gần chấm dứt. Ba tôi là một công chức, nhân viên của Nha Ngân Khố VN. Ỗng ra Thanh nhậm chức làm giám đốc của chi nhánh Ngân khố, gặp má tôi, môt người con gái của ông bạn ngày xưa ở Huế. Ba tôi người cao lớn, đẹp trai nên má tôi mê ỗng bất chấp chênh lệch tuổi tác.

Ba tôi đã có mấy đời vợ trước, có 2 người con trai lúc đó cũng khoảng 12 hay 13 tuổi nhưng ỗng chỉ đem anh hai ra Thanh cùng một lượt sau khi ly dị bà vợ đầu tiên. Anh Hai tôi là con đầu lòng, lại là kết quả của mối tình đầu tiên của ba tôi nên ông cưng ảnh nhiều lắm.

Sau khi lập gia đình với má tôi, hai người có thêm một cậu con trai, anh5 của tôi. Sau đó, má tôi bi hư thai liên tục trong 4 năm. Đến chừng bã có thai tôi , sau 3 tháng má bắt đầu có triệu chưng hư thai nữa nên phải đi bác sĩ đê coi bs có cách gì giữ lại cái thai hay không. Ông bác sĩ này là bạn thân của gia đình tôi, rất giỏi. Sau khi khám má tôi, ông ta chích cho má 1 mũi thuốc số 914. Không biết trong thuôc đó có chất gì có hiệu lực giữ lại cái thai. Sáu tháng sau, tôi ra đời.
Chất hoa học trong cái thuốc bác sĩ chích cho má tôi để giữ cái thai giúp cho tôi sau này không bị đau ốm lặt vặt như những đứa bé khác. Thuốc này cũng làm cho da tôi bị đen, theo nguòi Viêt, da đen rất xấu. Tuy nhiên, ba tôi vui lắm, ông thường tuyên bố :" Tui lấy 3 đời vợ, chừ mới có được mụn con gái." Ông già cưng tui như trứng làm anh hai tui tưc quá (bị hạ bệ mà lị). Lúc tui còn bé tí không sao, nhưng sua này, khi tôi lên 4, 5 tuổi, ãnh cho tui ăn đòn hà rầm.

Lúc tui mới ra đời, tại có cặp mắt một mí nên ai cũng đùa nói tui là con Nhật bản (thời gian này Nhật bản chiêm đóng VN) Dưới con mắt cùa ba má tui, tui rất xinh xắn, nhưng với người ngoài thì tui xấu quá mạng. Người gì vừa đen vừa ốm như con mắm.

Nhờ làm cho ngân khố, gia đình tôi được ở nhà do ngân khô cung cấp. Người mình hồi đó gọi la kho bạc. Nhà có hai tầng xây theo kiêu Tây rất sang. Nhà bếp được xây riêng, cách xa nhà chính. Trời mưa dọn cơm là cả một vấn đề. Tôi không hiểu sao người Pháp ngày xưa xây nhà kỳ như vậy???Sau này tôi vào Saigon, thấy có nhiêu nhà trên đường Phan đinh Phùng cũng xây in như vậy, nhà bép xây tuốt đàng sau, mỗi lần trời mưa chạy gần chết.

Ngôi nhà này (má tôi gọi là nhà lầu kho bạc) có cầu thang phía sau. Đêm nào bà chị họ của tôi cũng dẫn tôi đi xem ciné ngoài công viên, tối về chị hay cõng tôi chạy lên thang lầu phía sau cho nhanh. Tối nào cũng vậy, khi lên đên bực thứ năm, hai chi em cũng bị té. Bà chi họ, lúc đó 12 tuổi, nói với má tôi là chị cảm thấy như bị người đẩy. Về sau tụi này mới biết là trước đó có vài người lính Nhật bị chết ở đó. Chị tôi nghi đó là ma Nhật bản phá.


Năm tôi lên 4 tuổi, Pháp rút ra khỏi thị xã Thanh Hóa, Việt Minh tàn phá thành phố, gọi là tiêu thổ khang chiến. Nha ngân khố đóng cửa, ba tui không còn viêc làm, phải dẫn vợ con về nhà quê ở tạm.

Cái làng gia đinh tui dọn đến tên là làng Đắc Châu. Làng này chuyên sản xuất thuốc lá ngoài nghề làm ruộng.

Tại sao lại lựa Đắc Châu làm nơi tạm cư? Chẳng là bà ngoại tui hay đi buôn gạo, quen với mấy bà bán lúa ở lang Đắc Châu, họ rủ ông bà ngoại về ở nên chi gia đinh tui đi theo luôn.
________________________________________
Tôi không nhớ lúc dọn nhà từ tỉnh về làng Đắc Châu ra sao chỉ tự dưng thấy mình đứng trước một cái sân, mọi người đang lấy đồ đạc trong các gánh đem vào nhà. Gia đinh tôi được một nhà trong làng cho ở nhờ. Họ cho chúng tôi ở nguyên một căn nhà ngang, riêng rẽ. Gia đình ông này, người làng gọi là ông cố Kiểm, cũng khá giả, có ruộng trồng thuốc lá.
Hồi đó má tui mới có 29 tuổi, người lai nhỏ nhắn nên trông trẻ hơn nhiều. Mỗi lần ba tui tập cho bã chạy xe đạp, người trong làng hay kêu nhau ra coi :"Bay ơi, ra đây coi ông này tập xe đạp cho con gái ỗng nè!"

Tôi vẫn còn nhớ khu nhà của ông cố Kiểm. Nhà ông ta có môt dẫy nhà trên bằng gạch, tiếp theo khúc sau làm bằng tranh xong đến bếp. Giữa khu nhà trên bà nhà ngang, họ xây thêm một nhà phụ cho gia đinh tôi ở, cái nhà phụ này ngăn sân sau và trước. Sân trước lót gạch màu đỏ nâu dùng để cho con nít chạy chơi, vào mùa gặt thuốc lá hay lúa, sân dùng để hoặc phơi lúa hoặc thuốc lá. Sân sau bằng đất nện chặt, có chuồng nuôi lợn, cây rơm. Nhà ông có tường xây chung quanh, có một cái cổng bằng gỗ qua khỏi cổng, có một con đường chạy song song với sân trước đi thẳng ra sân sau.
Má tôi, mặc dù đi tản cư, ở nhờ nhà thiên hạ, không biết sao bã vẫn mướn được người làm. Làm cho gia đình tôi là Vú Luông. Má tôi mướn luôn 3 mẹ con bà ta. Thằng con lớn 14 tuổi tên Luông, thằng thứ nhì bị gù lưng. Má tôi lại còn bày đặt nuôi vịt. Những con vịt bầu lông trắng toát, mập mạp thấy phát ham. Sáng bà người làm thả tụi nó ra ruộng ăn, chiều tự động tụi nó kéo nhau sắp hàng đi về.

Ông bà ngoại tôi ở gần đó, có nhà cửa đàng hoàng. Bà ngoại tôi buôn lúa, nuôi heo, trồng dâu bán cho mấy người nuôi tằm. Ông ngoại không làm gì hết chỉ có tài mài dao rất sắc nên chi trong làng ai cunnx nhờ ông ngoại mài dao va thiến gà. Gà trống, muốn cho nó mập phải thiến, gọi là gà trống thiến (capone). Người vùng tôi rất thích ăn loại gà này, họ cứ khen là gà ngon, một lượt da ba lượt mỡ (ngày xưa không có ai biết về cholesterol and ăn mỡ thả giàng). Tại ông ngoại hay thiến gà, tui được ăn oysters của gà dài dài. [ ] [ ]

Ở chung với ông bà ngoại tôi có chi Nga con của bác tôi. Bác nhiều con nên cho con gái ở với ông bà, vừa cho ông bà nuôi hộ vừa để chi giúp đỡ ông bà lo viêc nhà. Nhà hay phơi lúa ngoài sân, gà hàng xóm hay chạy qua ăn. Chị Nga ghét lắm, rình bắt được một con còn mặc áo gilet. Chĩ làm thịt con gà, chạy ra vườn hái trái bí đao, moi hết ruột, dồn con gà vao giữa, đem hầm cho tụi tôi ăn. Ngon ơi là ngon.
Về nhà quê ở, má tôi không có gì để giải trí, bã đem tui ra làm đồ chơi. Bã bắt đầu dạy tôi học ABC cùng một lượt với đưa cháu gái ông chủ nhà tên Ngát. Để tập cho tôi viết, má tôi lấy thước gạch những lằn xéo trên giấy bằng viết chì, tui lấy viết mực đồ lại. Sau khi tôi đã thuần tay, bã viết các chữ cho tui đồ. Mỗi khi tui làm biếng không chịu học, mã dọa : "Con Ngát hoc nhanh hơn con đó!" Vậy là tui hết hồn, vội vàng tập viết lia lịa.
DF, Amy,

Tiếp tục đọc hồi ký của Isa sẽ biết tai sao Isa nói chuyện giống người Bắc .

Ba Isa là người Huế, má người Thanh. Thanh Hóa thuộc về miền bác Trung Việt nên Isa hoàn toàn là người miền Trung . However, người Thanh nói giọng nửa nam nưa bắc . Isa sinh ngoài Thanh, mà con thường hay nói theo tiếng mẹ, nên Isa từ nhỏ nói tiêng Thanh. Isa chưa bao giờ nói được giọng Huế . Có một lân Isa quen một anh chàng online, anh ta thấy Isa khoe là Người Huế, mê quá , đến chừng nghe giọng nói như lênjh vỡ của Isa, chàng sợ mất vía luôn .
Trẻ con vùng này hay đánh trịn, có nghĩa là sau khi đi cầu, tụi nó không lấy giấy chùi hay rửa nhưng ngồi lên bực của, chà tói chà lui cho sạch. Tưởng tượng mấy bực cửa ở nhà quê thấy phat ớn.
Đê có phân bón ruộng, đàn bà trong làng hay đi nhặt phân bò ngoài ruộng. Nhìn mấy chị đi mót phân mình phải phục lăn. Họ gánh 2 cái giỏ, tay cầm một cây gậy nhỏ, khi thấy một đống phân bò đã khô, họ lấy cái gậy đẩy miếng phân, kề chân xuông dưới miêng phân, xong hất thật nhanh vào giỏ, không cần phải dùng tay bốc.
Mùa gặt là những lúc vui nhất của lũ trẻ con. Ngoai Thanh, nông phu không đập lúa ngoài đồng như trong Nam, Sau khi cắt lúa, họ bó lại xong đem về nhà đập lấy hạt. Buổi tối, những người đàn ông họp lại đập lúa trong sân. Đập xong, họ trải rơm ra sân, lấy bánh xe bằng đá chạy lên nhiều lần để lấy hết những hạt thóc còn sót. Rơm trải đầy sân như một tấm thảm, con nít tha hồ chay lên lăn lôn, lăn cho đã tối đi ngủ người ngưa liên miên.
Mùa gặt cũng là mùa châu chấu mỡ, có vùng gọi là con muỗng. Cùng một họ với cào cào nhưng màu trắng ngà đầu nó nhọn, thân dài. Châu chấu ăn toàn lúa non nên mập mạp, mấy người đi gặt ghép thành từng xâu đem về cho con nít nướng lên ăn. Tui cũng ở trong đám con nít đó.
Má hay làm bánh bông lan. Không có lò, bã dùng nồi gang, ló cát, để lên bếp, lấy nắp đậy lại, để than hồng lên nắp. Lúc đó Isa mới 4 tuổi, hay ngồi nhin mẹ làm bánh.
Trẻ con vùng này hay đánh trịn, có nghĩa là sau khi đi cầu, tụi nó không lấy giấy chùi hay rửa nhưng ngồi lên bực của, chà tói chà lui cho sạch. Tưởng tượng mấy bực cửa ở nhà quê thấy phat ớn.
Đê có phân bón ruộng, đàn bà trong làng hay đi nhặt phân bò ngoài ruộng. Nhìn mấy chị đi mót phân mình phải phục lăn. Họ gánh 2 cái giỏ, tay cầm một cây gậy nhỏ, khi thấy một đống phân bò đã khô, họ lấy cái gậy đẩy miếng phân, kề chân xuông dưới miêng phân, xong hất thật nhanh vào giỏ, không cần phải dùng tay bốc.
Mùa gặt là những lúc vui nhất của lũ trẻ con. Ngoai Thanh, nông phu không đập lúa ngoài đồng như trong Nam, Sau khi cắt lúa, họ bó lại xong đem về nhà đập lấy hạt. Buổi tối, những người đàn ông họp lại đập lúa trong sân. Đập xong, họ trải rơm ra sân, lấy bánh xe bằng đá chạy lên nhiều lần để lấy hết những hạt thóc còn sót. Rơm trải đầy sân như một tấm thảm, con nít tha hồ chay lên lăn lôn, lăn cho đã tối đi ngủ người ngưa liên miên.
Mùa gặt cũng là mùa châu chấu mỡ, có vùng gọi là con muỗng. Cùng một họ với cào cào nhưng màu trắng ngà đầu nó nhọn, thân dài. Châu chấu ăn toàn lúa non nên mập mạp, mấy người đi gặt ghép thành từng xâu đem về cho con nít nướng lên ăn. Tui cũng ở trong đám con nít đó.
Má hay làm bánh bông lan. Không có lò, bã dùng nồi gang, ló cát, để lên bếp, lấy nắp đậy lại, để than hồng lên nắp. Lúc đó Isa mới 4 tuổi, hay ngồi nhin mẹ làm bánh.
ân sau nhà ông cố Kiểm có một cây rơm. Sau mùa gặt, rơm được phơi khô, chất chung quanh một cột trụ thành cây rơm, dùng để nấu nướng và thức ăn cho trâu bỏ vào mùa đông.

Tinh tôi thích nhìn lủa cháy, hễ vớ được hộp diêm là chạy đi tìm giấy để đôt. Mọt hôm, tôi thắp một cậy hương (nhang), thổi tắt xong xach ra đằng sau cắm vào cây rơm, lấy quạt , quạt phành phạch. Chị người làm nhìn thấy, hoảng hồn, la inh ỏi là tui đàng đôt cây rơm.
Wow, Cả nhà, từ trên xuông dưới sợ thất thần, tui bi la một trận về cái tội hay đốt. Tui giải thich cho má biết là cây nhang đã tắt từ lâu, nhưng tui quạt cho vui thôi. Không ai tin tui hết ! Hahaha
Anh hai tôi có một người bạn ghé thăm tên là Cường. Anh Cường và anh hai tôi năm đó 22 tuổi, hai người hay đánh đàn, ca hát. Anh Cường rất dệp trai, hát hay đàn giỏi. Mỗi khi anh vẫy tôi lại gần, tôi mắc cỡ bỏ chạy. Má tôi cứ cười bảo :" cái con này mới tí tuổi đã biết thẹn. " Sau này tôi mới biết tôi có cái crush on him, mặc dù mới 4 tuổi.

Ở nhà ông cố Kiểm được một năm, người ta cũng chán nên họ đuỏi khéo gia đinh tôi, mượn cớ cậu con trai thứ nhì sắp lấy vợ cần cái nhà ngang để ở.

Nhà nay có một sân gạch, một cái vườn được ngăn cách sân bằng môt dãy tường thấp. Mỗi năm họ trồng đủ thứ trong vườn. Ba tôi tìm đâu ra hạt cải muối dưa, gọi là cài Triều Châu đem vê cho họ trồng, ai cũng thích.

Ngày xưa không có radio hay TV, để giải trí, mọi người hay quây quần, sau bữa cơm, kể chuyện đời xua, chuyện ma, hoặc ca hát. Trẻ con chơi trốn tỉm, rồng rắn hoặc múa, anh Hai tôi đánh đàn Hạ uy di.

Ba tôi thích ăn uống nên mặc dù ở nhà quê, ỗng vẫn tiếp tục tập cho lũ con thích ăn ngon. Má tôi thèm gà nấu sauce cà chua, không tìm đâu ra mua được, bã mua cà về làm lấy.

Chiến tranh VN bắt đầu đi tới một đường rẽ, VM bắt đầu thắng (cái này tôi không biết hay tại tui Pháp bỏ cuộc) ang giáo Ý, nhờ ở trong nội bộ nên biết tương lai sẽ ra sao.

Một hôm anh khuyên ba tôi :" Ông bà nên tìm cách về bên tề(vung được Pháp kiểm soát) chứ nêu ở lại , thành cấp của ông bà sẽ bi nguy hiểm lắm.

Lúc này, mấy người làm, bị thiên hạ xúi duc, từ từ bỏ đi hết, các anh tôi phải ra giêng khiêng nước, má tôi ngồi khoc hết nươc mắt.

Anh Ba tôi bắt đầu dẫn tôi đi chơi xa để tập cho tôi đi bộ đường trường. Cuối tuần, má tôi làm cơm nắm, muối vừng, dẫn bầy con ra đình chơi, kiểu picnic bây giờ. Làm như vấy chừng hai tháng , gia đinh tôi khăn gói lên đường, không bị ai để ý, người trong làng cứ nghĩ là tui tôi đi picnic.
chưa kể chuyện kéo chỉ, dệt vải ở làng Đắc Châu. Làng này ngoài thuốc lá, ho. còn trồQuênng bông để lấy bông. Cây bông cùng một họ với cây hoa phù dung and đậu bắp. Nhưng thay vì có trái ăn đươc, cây có bông trắng toát khi già. Hoa bông màu vàng rất dễ thương, khi trái già, khô lai, nứt ra để lộ bông trắng là lúc phải gặt nhanh, nếu trời mưa là tiêu tan. Dân trong làng nhà nào có trồng bông phải huy động mọi người ra ruộng hái bông, cũng như người Mỹ miền Nam ngày xưa hay dùng da đen hái bông vậy.

Bông đem về, được lấy hết hạt, giặt dũ xong ho. cuốn thành từng cọng nhỏ như điếu cigar dài và ốm. Xong đem ra keo thành chỉ, cuộn vào thoi, sau đó dùng để dệt vải. Vải dệt xong, muốn có mau đen, người ta đem ngâm bùn cho đen.

Đàn bà con gái ngoài Thanh ở nhà quê chỉ mặc váy, không mặc quần. Ho. co mặc quần lót hay không, tôi còn bé quá không biết. Người sang mặc váy lụa, người lam lũ măc váy bằng vải thô. Luôn luôn váy màu đen. Tết, các thiếu nữ hay mặ váy lụa đen, thắt lưng màu thiên ly, yếm đào , áo tam thân, rất đẹp.
Trước những ngày gia đình Isa ra đi, Vietminh hô hào dân làng đem gạo đi tiếp tế cho binh sĩ. Nhà tôi không có ai đi được, phài cho chị người làm đi thế. Tối hôm đó những người xung phong đi tiếp tế, họp tại nhà anh Giáo Ý, mỗi người gánh 2 thúng gạo nhỏ. Nghe nói họ phải đi lên rừng, núi mới tới nơi đang đánh nhau để giao gạo cho lính.

Vào giữa năm 1951 ba tôi theo lời khuyên của bác giáo Ý, sửa soạn rời Thanh hóa, lên đường hồi cư. Ba đi trước với anh Cả (tiếng Thanh = anh Hai) sau đó một tuần, má tôi với anh Ba dẫn tụi tôi ra đi. Má tôi van xin ông bà ngoại đi theo nhưng ông bà không chịu, tại không thích nhờ con rể. Sáng hôm đó, khi sửa soạn lên đường, bà ngoại bằng lòng đưa con cháu đi một đoạn đường. Con em tôi mới có 13 tháng nhưng nó ngồi chưa vững, đầu tiên tinh để bà ngoại gánh 2 thúng, mỗi thúng để một đứa cháu nhưng em tôi con bé qua, đầu nó cứ gật gù nên bà phải bế nó, cho 2 thằng em trai tôi ngồi vào cho chi Nga gánh.
Bà ngoại và chi Nga đưa chúng tôi tới bến đò thì phải từ giả trở về làng. Má tôi khóc ngất vi má biết đấy là lần cuối cùng thấy bà ngoại. Khi đò tấp qua bờ bên kia, chúng tôi phải tiếp tục đi bộ tới một trạm gác của VM. Họ hỏi chúng tôi đi đâu, and Ba nói là dọn về quê của má tôi. Môt anh bộ đội, hỏi thằng em nhỏ hơn tôi 3 tuổi : ' em có yêu bac Hồ không?" nó cười ngỏn ngoẻn trả lời :" có, em yêu bac hồ lắm!" " Em bé giỏi quá," anh ta khen xong quay lai hỏi tôi:" còn em, em có yêu bac Hồ không?" Ha, tôi không biêt nói sao. Nếu mình nói không yêu bác hơ, tôi sợ nguòi ta sẽ không cho gia đinh tôi đi, nhưng tôi không thích bac hồ làm sao nói láo được. Thế là tôi òa lên khóc, anh bộ đội cười xòa, vẫy tay cho gia đinh tôi đi qua.
Tánh tôi hay khóc, hở ra một chút là khóc thành ra hồi nhỏ bị anh hai tôi đánh đòn dài dài. Có một lần, má tui nấu chè đậu đen, cho ăn một màn rồi, nhung tui muốn ăn thêm nhưng không dám đòi, sợ bị la, ngồi nghĩ tủi thân, khóc. Anh hai thấy tui khóc, hỏi: "Tại sao em khóc?"

tui trả lời: "không biết"

"Không biết! tự nhiên khóc, vậy nằm xuống đây tao cho vài roi cho khóc luôn!" Thế là tui bị ăn đòn ngon lành.

Anh hai, mặc dù chịu khó giúp má tôi chăm các em nhưng tính tình khó khăn, lại thêm ảnh ghen với tôi được ông già cưng nên hễ có dịp là ảnh cho tui ăn đòn.

Khi tôi 5 tuổi, anh hai dạy tôi đếm. Nhà có cái bảng đen, ngày nào tôi cũng phải lấy phấn viết từ 1 đến 20, xong tiếp tục đến 100, sau 100 tôi bí, anh chỉ cho đếm tiếp qua 101 etc. Sau khi tôi đếm rành rẻ, ảnh dạy tui làm toán cộng, toán trừ. Tôi còn nhớ ảnh ra cho tôi 10 con toán, trong đó có 1 con tôi nghĩ mãi không ra (8+5). Anh hai tôi tát tôi tưng bừng. Tôi đứng giữa bờ tường và cánh cửa gỗ lim, hễ ãnh tát bên phải, đầu tui bang vào cửa, tát bên trái đầu bang vao tường. Má tui xót ruột quá, chạy ra la cho ảnh một mách, ảnh giận, đập vỡ cây đàn guitare, no more đánh đàn.

Có lẽ bị đánh nhiều như vậy nên chi bây giờ tui ngu ngu!!!!
Sau khi qua khỏi trạm kiểm soát, chúng tôi tiếp tục đi về hướng Phát diệm. Không dám đi đường chính, gia đình tôi đi băng ngang ruộng. Má tôi đang có mang gần 8 tháng, bụng to nên đi thật chậm. Toán đàn ông và những người mạnh khoẻ đi trước, sau đó là tôi, lúc đó 6 tuổi, sau lưng đeo một cái ba lô (knap sack) bằng Khaki nhỏ, trong đó trước khi lên đương, má tôi xếp mấy bộ quần áo. Cách một khoảng thật xa đi sau cùng là má tôi, vác cái bụng đi lạch bạch. Nhìn lại thấy thương má quá, tôi dừng lại chờ bã đi cùng cho có mẹ có con.

Đi như vậy cũng gần hết một ngày, đến chiều, chúng tôi tạm dừng chân ở môt khu làng nhỏ gần chân núi. Gia đinh cho chúng tôi tạm trú có đứa con gái bằng tuổi tôi tên Chiều, tại nó sanh vào buổi chiều. Tôi nghe má tôi khen tên con nhỏ thật thơ mộng (tui cóc biết thơ mộng là cái quái gì) Nhà họ dựa vào chân núi, đằng sau có một cái động, phần dưới là nước, bên trên có núi de ra như mái hiên. Dân trong xóm đặt chõng trong động để khi trốn máy bay có chỗ ngồi. Anh ba dẫn tôi lội nước coi bên trong động. Trên nóc động nhiều thạch nhủ coi rất đẹp nhưng vào vài phú tôi đòi chay ra vì hơi núi lạnh ngắt.

Sáng hôm sau, đi chưa bao lâu bỗng dưng tôi thấy một cái xe như làm bằng gỗ chạy ào ào ra, trên đó có mây người lính Tây mặt mũi dữ dằn. Về sau nay tôi mới biết đó là xe jeep, tại nó có màu xanh đậm lại thêm bị bụi bám nên nhìn giông như làm bằng gỗ.

Mấy người lính Tây chận chúng tôi lại, kiểm soát từng người. Khi đến phiên anh ba tôi, tụi nó nhìn anh xoi mói, xì xào nới với nhau bằng tiếng Pháp, xong bắt ãnh đi theo tụi nó. Má tôi đi theo van lạy họ vẫn không tha ãnh, mấy chị em tôi khóc như mưa , cứ sợ họ bỏ tù anh Ba. Chừng vài tiếng đồng hồ sau, có người làm đại diện trong tinh ra đưa chúng tôi về ở tạm nhà họ. Ông chủ nhà, tên Bình là bạn buôn bán với ba tôi, trấn an má tôi, thế nào anh Ba cũng được thả sau khi họ phỏng vấn xong. Chiều hôm đó, ba tôi và anh hai ở Phát diệm trở ra gặp chúng tôi, em tôi thấy anh Hai mừng quá, chạy lại tốc váy tặng anh quả nho làm anh ngượng qua xá.

Tối hôm đó ở nhà ông Bình, người ta pha sữa cho tụi tôi uống. Nhìn ly sữa trắng toát tôi thèm nhỏ rải, chờ hoài mới tới phiên mình. Lâu lắm tôi mới lại được uống sữa. Dạo truớc, khi em Ngọc còn bé, đôi khi ba có đem sữa về, tôi cũng được uô'ng ké, nhưng sau này tìm được một hộp sữa là cả một vấn đề tụi tôi phải ngưng uống sữa.

Hôm sau, tụi Tây thả anh Ba về, má tôi mừng quá. Ba tôi nói lý do người ta giữ anh ba lại tại mắt ãnh cứ lấm lét làm người ta tình nghi.
Ba tôi đưa má, hai anh, tôi và mấy đứa em qua Phát Diệm ở tạm nhà một người bạn. Nhà họ cũng có mấy đứa con nhưng toàn lớn hơn tôi. Nhà này có cái ao trồng rau muống, nuôi vit. Vườn trước họ trồng khoai tây. Gia đình này hay nấu canh rau muống nhưng họ phải chờ cô con gái lớn đi học về cho bột ngọt, theo lờ bà mẹ chỉ có cô bé này biết cách nêm bột ngọt vừa vặn??? Lần đầu tiên tôi thấy người ta dùng chén làm bằng nhựa (plastic) cho con nít ăn cơm cho khỏi bị bể, không biết sao tôi sợ mấy cái chén nhựa quá đi.
Chiều chiều họ dẫn tụi tôi ra bờ sông, lên cầu ngói chơi. Phát Diệm có cái cầu, trên lợp ngói (giống như mấy cái cầu trong phim gì của Meryl Streep and Clint Eastwood). Buổi chiều nhiều người ra cầu hóng gió, ăn quà. Tôi được cho ăn bánh sừng bò , nó giống như croissant nhưng không có nhiều lớp. Tuy nhiên đói với một đứa bé mới ở nhà quê vào, nó vẫn ngon ghê hồn.
Phát Diệm lúc đó vẫn còn có Pháp chiếm giữ nên nhiều người cũng có xe hơi , ngoài Bắc gọi là xe ô tô. Môt hôm tôi thấy một chiếc xe hiệu Ford màu đen, ngừng trước cầu thả mấy đứa nhở xuống, tôi nhìn với con mắt khâm phục, đó lầ lần đầu tiên trong đời tôi thấy cái xe hơi.

Ba tôi giao cho anh Ba coi sóc má và các em, ỗng bỏ ra Hanôi lo thu xếp việc hồi cư cho cà nhà. Sau khi ỗng đi chừng 2 ngày, anh Ba tìm ra chỗ thuê tàu đi ra Nam Định. Thế làn cả nhà leo lên chiếc tàu hiệu con cóc rời Phát Diệm.

Chiếc tàu này nhỏ xíu, chất đày hành khách, đi chậm như rùa, xình xịch, xình xịch 2 ngày mới tới Nam Định.

Ở lại Nam Định môt đêm, hôm sau chúng tôi đi xe đò ra hà Nội. Má tôi được đi may bay vì có mang quá to, người ta sợ đi xe đò ngu hiểm. Loại máy bay má tôi đi là loại nhỏ chỉ có 8 chỗ ngồi, về sau này tôi mới biết nó của hãng BeechCraft làm. Loại máy bay này rất tôt, mặc dù nhỏ nhưng rất êm. Lúc tôi làm cho USaid, tôi chuyên môn bay beechcraft.
Phát Diệm có cái cầu, trên lợp ngói (giống như mấy cái cầu trong phim gì của Meryl Streep and Clint Eastwood"

Có người mơi nhắc, cái phim đó là "The bridges of Madison County"

Chao ơi, coi xong phim này tui xài gần hết hộp Kleenex .
Vào đến Hà nội, mắt tôi choáng lên vì thành phố này thật đẹp, có nhà lầu cao, đường phố tráng nhựa thật khang trang. Thời gian này người Pháp vẫn còn ở Hà Nội nên ngoài đường nhiều phụ nữ Pháp đi dạo phố. Dưỡi con mắt trẻ thơ của tôi, họ đẹp quá chừng. Cô nào cũng mặc áo đầm, bước những bước thật dài coi hay hết sức. Tôi ước ao được đi đứng như mấy bà đầm nên về nhà tập đi như họ. Má tôi cứ hỏi "Con nay đi đứng sao giống như con cò thế này?" Hahahaha. Tôi không tin đến chừng khi ra phố nhìn vao kính mới thấy minh đi đứng thật quoái gỡ.

Gia đinh tôi ở Hà Nội hơn một tuần, ngày nào má tôi cũng mua cơm tám giò chả về ăn, khỏi phải nấu nướng vỉ ở nhờ nhà thiên hạ gò bó.

Hà Nội trước khi bị vào tay CS rất đẹp và tân tiến, con gái Hà Nội nổi tiếng đẹp. Những món ăn ngày đó cũng ngon vô tả nhưng má tôi chỉ mê cái món cơm tám giò chả. Về miền Trung chả còn gạo tám thơm để ăn.

Anh Hai hay dẫn tụi tôi đi ciné. Đúng là dân nhà quê, tôi vào rạp lúc đèn tối, ngồi vào cái ghế thấy sao nó hẹp té, lại toàn bằng sắt, ngồi thật là khó nhưng tôi cũng gắng ngồi cho đến khi tạm ngưng, đèn bật sáng tôi mới biết là phải lật ghế xuống mới ngồi được. Tôi giữ bí mật, không nói cho ai biết, sợ bi chọc quê.

Họ hàng ba tôi ở Huế góp tiền mua vé máy bay cho gia đình tôi trở về. Sáng hôm ra phi trường Gia Lâm, trời mưa tầm tã , mấy mẹ con tôi đi cyclo phải bịt kín cho khỏi ướt.

Phi trường Gia Lâm tấp nập người sửa soạn lên máy bay về hoặc Saigon hay Huế. Má tôi mua bánh mì jambon cho tôi ăn. Bánh mì có phết bơ lạt, lúc đó tui nhà quê quá, ăn thấy nhạt nhẽo làm sao, tôi lấy hết chỗ có bơ quăng đi, chỉ ăn bánh với ham.
Xuống phi trường Phủ Bài có ba tôi và vài người trong họ ra đón. Khi ngồi trên xe bus về nhà, tôi ngồi cạnh một ông, ông ta ôm cái hôp đò chơi của tôi. Tính nhut nhát, tôi muốn xin lại cái hộp nhưng cứ sợ làm sao đâu (nhút nhat vì bị anh hai uýnh đòn nhiều quá nên không dám làm gì hết, lúc nào cũng sợ ăn đòn) Cuối cùng, tôi ngồi yên không nổi nữa mới đánh bạo lý nhí : " Chú cho cháu xin lại cái hộp đi!"

Ông ta cười, đưa lại tôi cái hộp đồ chơi, đến chừng về tới nhà bà nội mới biết ông ta là anh tư của tôi (con ủa bác Diệu Anh với một ông quan trong triều), còn nhỏ hơn anh Hai, anh ba nhưng sao thấy già hơn hai ông kia nhiều.

Chú tôi có dư cái nhà kế bên, cho gia đính tôi ở nhờ, nhà số 13. Hồi đó tôi không hiểu sao khi nhắc đến số nhà ai cũng lắc đầu , đâu có biết số 13 là số xui theo mấy người tin dị đoan. Chú cũng đông con như ba nhưng nhờ không có ở với CS nên gia đình rất sung túc, lại thêm bà vợ rất tiện tặn.

Mấy ngày đầu, gia đình tôi lên nhà ông nội ăn cơm. Trời, bà nội nấu món gì cũng cho ớt, cay xé họng, chị em tôi chỉ ngồi nhìn, ăn cơm lạt. Sau này má tôi phải yêu cầu bà nội đừng bỏ ớt vao thức ăn tụi tui mới ăn được.

Có nhiều người bà con bên nội qua thăm, trong đó có một ông chú họ của ba tên là Lục. Tôi không ưa ông này tại ông ta kêu má tôi là " mi" như một đứa con nít , xong ỗng lại bắt lỗi bá tôi tai sao lại đặt tên em gái tôi là Ngọc, trùng tên với bà cố nào đó. Từ hôm đó bà nội tôi kêu em tôi là "Nguộc" HAHHAHAHA. Xong ông Lục lại tấn công tên tôi, đề nghị đổi tên khác, má tôi xùng tiết, không chịu, ôngta đanh chịu thua.

Chú tôi có nhiều con gái, trong đó có N. đồng tuổi với tôi. Tôi hay sợ người lạ nhưng không hiểu sao, với N tôi lại dám làm quen, có lẽ tôi nghĩ N là bà con. Tôi qua rủ N chơi nhay dây với tôi. Từ ngày đó hai đứa thành bạn thân. N hơn tôi vài tháng nhưng rất ranh mãnh, nó học lớp tư (lớp hai), còn tôi mới về thành nên phải học lớp năm (lớp một). Tôi chưa bao giờ thấy thím tôi kêu N bằng những tiếng âu yếm của người mẹ dành cho con. N hay bị đòn vì những lý do không chính đáng, tôi nghi là thím cho là N xấu.




**********************



Hôm thứ sáu tôi nhận được một cú điện thoại của cô em họ bên SF. Cousin T cho tôi biết là N bị aneurism, đang mê man trong bệnh viện. Tối hôm qua tôi phoned qua SF thì được họ cho biết là gia đinh N quyết định pull the plug tị vì óc đã chết rồi. Sáng nay đám ma của N. Cuộc đời thât oái oăm, N mới trở sang My có hai năm , mới bắt đầu thấy yêu đời trở lại đã phải lìa cõi đời.

Mặc dù lúc bé không được cha mẹ nuông chiều như tôi nhưng N rất thông minh, học giỏi nổi tiếng ở Huế. Đậu xong tú tài II, chú tôi cho N qua Mỹ du học. N lấy được Bachelor, sau đó qua Pháp một thời gian học Sorbonne. Ở đây N gặp môt người trùm CS, thuyết phục N theo tư tưởng mới. Trờ về Mỹ, N lấy xong Master bèn về VN , kẹt lai VN từ đó, hơn 35 năm sau, gia đinh bên chú tôi mới bảo lãnh N trở lại Mỹ.
________________________________________
Last edited by Isabella : 04-09-2006 at 09:24 AM.
Xuống phi trường Phủ Bài có ba tôi và vài người trong họ ra đón. Khi ngồi trên xe bus về nhà, tôi ngồi cạnh một ông, ông ta ôm cái hôp đò chơi của tôi. Tính nhut nhát, tôi muốn xin lại cái hộp nhưng cứ sợ làm sao đâu (nhút nhat vì bị anh hai uýnh đòn nhiều quá nên không dám làm gì hết, lúc nào cũng sợ ăn đòn) Cuối cùng, tôi ngồi yên không nổi nữa mới đánh bạo lý nhí : " Chú cho cháu xin lại cái hộp đi!"

Ông ta cười, đưa lại tôi cái hộp đồ chơi, đến chừng về tới nhà bà nội mới biết ông ta là anh tư của tôi (con ủa bác Diệu Anh với một ông quan trong triều), còn nhỏ hơn anh Hai, anh ba nhưng sao thấy già hơn hai ông kia nhiều.

Chú tôi có dư cái nhà kế bên, cho gia đính tôi ở nhờ, nhà số 13. Hồi đó tôi không hiểu sao khi nhắc đến số nhà ai cũng lắc đầu , đâu có biết số 13 là số xui theo mấy người tin dị đoan. Chú cũng đông con như ba nhưng nhờ không có ở với CS nên gia đình rất sung túc, lại thêm bà vợ rất tiện tặn.

Mấy ngày đầu, gia đình tôi lên nhà ông nội ăn cơm. Trời, bà nội nấu món gì cũng cho ớt, cay xé họng, chị em tôi chỉ ngồi nhìn, ăn cơm lạt. Sau này má tôi phải yêu cầu bà nội đừng bỏ ớt vao thức ăn tụi tui mới ăn được.

Có nhiều người bà con bên nội qua thăm, trong đó có một ông chú họ của ba tên là Lục. Tôi không ưa ông này tại ông ta kêu má tôi là " mi" như một đứa con nít , xong ỗng lại bắt lỗi bá tôi tai sao lại đặt tên em gái tôi là Ngọc, trùng tên với bà cố nào đó. Từ hôm đó bà nội tôi kêu em tôi là "Nguộc" HAHHAHAHA. Xong ông Lục lại tấn công tên tôi, đề nghị đổi tên khác, má tôi xùng tiết, không chịu, ôngta đanh chịu thua.

Chú tôi có nhiều con gái, trong đó có N. đồng tuổi với tôi. Tôi hay sợ người lạ nhưng không hiểu sao, với N tôi lại dám làm quen, có lẽ tôi nghĩ N là bà con. Tôi qua rủ N chơi nhay dây với tôi. Từ ngày đó hai đứa thành bạn thân. N hơn tôi vài tháng nhưng rất ranh mãnh, nó học lớp tư (lớp hai), còn tôi mới về thành nên phải học lớp năm (lớp một). Tôi chưa bao giờ thấy thím tôi kêu N bằng những tiếng âu yếm của người mẹ dành cho con. N hay bị đòn vì những lý do không chính đáng, tôi nghi là thím cho là N xấu.




**********************



Hôm thứ sáu tôi nhận được một cú điện thoại của cô em họ bên SF. Cousin T cho tôi biết là N bị aneurism, đang mê man trong bệnh viện. Tối hôm qua tôi phoned qua SF thì được họ cho biết là gia đinh N quyết định pull the plug tị vì óc đã chết rồi. Sáng nay đám ma của N. Cuộc đời thât oái oăm, N mới trở sang My có hai năm , mới bắt đầu thấy yêu đời trở lại đã phải lìa cõi đời.

Mặc dù lúc bé không được cha mẹ nuông chiều như tôi nhưng N rất thông minh, học giỏi nổi tiếng ở Huế. Đậu xong tú tài II, chú tôi cho N qua Mỹ du học. N lấy được Bachelor, sau đó qua Pháp một thời gian học Sorbonne. Ở đây N gặp môt người trùm CS, thuyết phục N theo tư tưởng mới. Trờ về Mỹ, N lấy xong Master bèn về VN , kẹt lai VN từ đó, hơn 35 năm sau, gia đinh bên chú tôi mới bảo lãnh N trở lại Mỹ.

Friend visited

BẠN ĐẾN CHƠI NHÀ

Tuần rồi bạn tui bên Orlando qua chơi. Hai vợ chồng nó lái xe qua. Trước khi đi, nó phoned hỏi ý kiến coi tụi nó nên ở hotel hay ở nhà tui.

"Nếu may không chê nhà tao nghèo nàn, ở nhà vui hơn!"

"Nhà mày đây có sao mà than, hồi trước tao tới rồi!"

Lý do tui phải rào trước đón sau như vậy tại con nhỏ này mới dọn vô cái nhà 1 triệu tư. Nó nói vợ chồng nó phải dọn về nhà đó tại ông builder không mướn nứa. Từ hôm dọn vào nhà này, cũng hơn hai tháng, nó chưa lên lầu.
Lúc giá nhà đang lên cao vùn vụt, nhỏ El làm nghề địa ốc, chuyên mua nhà ở vài năm, xong flip. Vợ chống nó làm vậy cũng được ba lần nên khi thấy căn nhà này xây ngay trên sân golf, nó cũng tính mua xong rồi bán kiếm lời. Tiền nhà mỗi tháng là $9,000. Nhưng lúc đó vợ chồng nó không lo vì ông builder thuê lại để làm mẫu. Kỳ vợ chồng tui qua thăm nó có ghé nhà này chụp hình lung tung. Lúc đó tui cứ mong nó dọn vô để tui qua thăm.
Mặt tiền của nhà bạn tui
Bỗng dưng, sau vào Ivan, giá nhà trên toàn quốc tự dưng xuống dốc, Florida cũng không tránh khỏi tình trạng này nhất là khu bạn tui ở. Đang ở cái nhà 3000 square feet, chông nó chê chật, đem cho mướn chạy đi mua cái khác. Cho mướn nhằm lúc nhà xuống giá, nó bị lỗ mỗi tháng 500.
Vợ chống nó ở trong cái dinh thự này được hơn hai tháng nên khi nó qua nhà thăm, tui cũng hơi ớn, sợ chồng nó chê nhà tui nghẻo nàn. Cái phong tui để cho vợ chồng bạn phia sau garage, chỉ có nhà cầu, nhà tắm, không có bồn rửa mặt, nếu muốn rửa mặt phải chạy qua phòng tắm trong nhà nếu không muốn xài bồn giặt đồ. Hai vợ chồng nó không quan tâm, vui vẻ như thường. Cai này khiến tui thương nó ghê. Tui cứ xin lỗi nhà chật chội, không sang trọng như nhà nó, nó gạt ngay "Tụi mình như là gia đinh mày ơi! Tao với mày quen nhau gần 40 năm rồi còn gì!"

Saigon 1968

Tui vào làm cho Philco Ford cũng hơn 3 tháng sau khi hết việc bên Pope Evans. Sở này cũng có rất nhiều con gái Vietnam làm thư ký, it đàn ông. Ngoài tụi Phi và Đại Hàn. Tui lúc đó làm cho ông xếp da đen nổi tiếng khó khăn, được thu vô làm cũng nhờ bận mini skirt. Nói ra, đối với mấy cô thư ky VN chuyên bận áo dài, tui thuộc dân gồ ghề trong hãng. Sau khi quen nhiều cô trong đó, có vài cô hỏi tui đã gặp El chưa? tui ngạc nhiên "El là ai vậy, bộ cô ta quan trọng lắm hay sao?" "Oh, con nhỏ đó là bồ của ông H, làm tàng lắm. Nó mới đi Âu châu về,được làm thư ký cho ông K, Giám đôc của hãng!" Nghe xong tui cũng quên bắng, không để ý. Ai làm tàng mặc ai, tui cóc cần, miễn sao có lương cao, xếp không la lối tui mừng.
Hàng Philco là một trong những công ty Hoa ky qua Viêt Nam thầu việc với USAID, họ chuyên về thông tin, điện tử. Hãng thuê khu trường Khải Minh cũ làm trụ sở trung ương nên có đủ các tiện nghi của một công ty lớn. Trong khu này có nhiều văn phòng rộng rãi, trang bị thật sang trọng, hãng có phòng in riêng đủ các máy in, máy làm copies tối tân (đôi với thời đó). Văn phòng nào cần copy cái gì đều phải xuống phòng Xerox làm. Mà mình cũng không được làm lấy đâu, khi đem vào ,phải ghi vào sổ, tài liệu gì, từ văn phòng nào, bao nhiêu bản chính bao nhiêu bản phụ cần in, xong đưa cho nhân viên túc trực họ in cho mình. Chố này cũng là một nơi cho mấy cô thư ký tụ họp đấu láo.
Sáng hôm đó tui lò dò chạy xuống phòng Xerox làm vài copies cho ông xếp. Trong khi chờ, có một con nhỏ mập mạp, mặt mũi xinh xắn, tóc hớt ngăn bước vào cũng cần copies. Nó đứng loay hoay một hồi, nhìn thấy tui, nó lôi ra một miếng giấy nhỏ xíu đưa cho tui coi, hỏi ý nghĩa của miếng giấy đó nói gì. Tui hơi ngạc nhiên tại sao người nay không hiểu tiếng Việt, nhưng tui cũng giải thích cho nó. Cái nó nhăn răng cưới, tự giới thiệu "Tui tên là EL làm thư ky cho ông K" "Aha!" tui trả lời "hèn chi mấy má ở đây cứ nhắc tới bà hoài!" "Tụi nó nói gì tui vậy?" " Thì cũng chuyện thường tình thôi, như là làm tàng, etc. Nhưng đừng để ý tới mấy người đó, hồi tui mới vô làm cũng bị xì xào thôi!"
Hai đứa tui thành bạn từ ngày đó. Mặc dù El nhỏ hơn tui 3 tuổi nhưng tụi này xưng mày tao, không bày đặt chị chị em em khách sáo.
El biết mấy cô kia không ưa nó nên nó cũng không chơi với ai , thấy tui cởi mở, dễ nói chuyện nên mỗi lần đi ăn cơm trưa, nó hay rủ tui đi cho vui.
Chơi với nó lâu ngày tui mới biết nó là con nhà giàu, học trướng bà phước trên Đà Lạt, nhưng làm biếng học nên hết Bac nó đi sang Âu châu chơi, trở về VN xin việc làm cho Mỹ để ba nó không rầy. No biết tiếng Việt, theo nó nói là nhờ ba nó bắt nó nghe radio tin đọc chậm hồi đó.
Sau khi văn phòng ông xếp da đen của tui bị đóng của vì hết việc, tui bơ vơ chưa biết đi đâu, có người mách cho tui ông H, bồ con El đang cần thư ký, tui chạy lên nói chuyện, ỗng đồng ý mướn tui ngay lập tức. Môi lien hệ giữa tui và El lại càng sâu hơn.
El, mặc dù dễ thương nhưng rất tánh tình rất xông xáo, thích làm thầy đời, cái gì nó cũng nghĩ nó biết nhiều hơn người khác.
Sau này, El bỏ ông xếp của tui qua Pan Am làm, tui qua hãng điện thoại làm nhưng lâu lâu tụi tui cũng điện thoại nói chuyện. Nó lập gia đình với một phi công của PanAm, đi Mỹ trước tui vài tháng. Qua tới San Francisco, no viết thư cho tui biết địa chỉ. Vài tháng sau tui qua Mỹ, viết thư cho nó, con nhỏ ngạc nhiên hết sức, nó rủ tui xuống SF chơi (lúc đó tui ở Everett, WA). Đang buồn chuyện ông xã, tui nhận lời liền , qua chơi với nó một tuần xong trở về. Thỉnh thoảng vợ chồng tui có ghé thăm nó trên đường từ LA về WA.
Chồng EL được đổi về Miami, FL, tui cũng xuống thăm. Vài năm sau tụi nó ly dị, tui bẵng tin nó một thời gian đến khi nó lập gia đình khác, có được đứa con. Cuộc đòi nó ba chìm bảy nổi, cuối cùng gạp được người vừa ý, hai vợ chồng buôn bán địa ốc, kiếm được rất nhiều tiền. Nó thường hay la tui sao làm biếng, dại khờ, không biết cách làm giàu như tụi nó.
Mấy hôm thăm tui, nó tiếp tục dạy khôn tui đủ thứ, chỉ trừ nấu ăn là nàng không rành. Tui làm cho nó một hũ đồ chua, một hộp ruốc xã cho nó đem về để dành ăn.
Vợ chồng El có đem theo một con chó nhỏ, tụi nó cưng như con. Con chó được đặt tên là Babette. Ông chồng tui không sao nhớ được tên con chó. Nó thuộc loại Jack Russell, không lớn lắm và rất ngoan. Ở mấy ngày không nghe nó sủa một tiếng.
Một buổi sáng, tui mới thức dậy, nghe chộn rộn ngoài trước, té ra ông xã mở cửa garage, con Babette chạy vù ra khỏi cửa, bạn tui mặt múi chưa rửa, chạy theo la ơi ới , mà nó càng la con chó càng chạy thật nhanh, thấy tiếu lâm hết sức.
Thứ bảy hai đứa tui đi chợ trời, ông xã tui dẫn chồng nó đi bảo tàng viện máy bay, anh ta mê lắm tại hắn là cựu phi công. Con bạn tui mê đi lục mấy hàng xén, mấy chỗ người ta bán món gì cũng chỉ 1 dollar. Tới một hàng khá lớn, người bán hàng là một cậu bé khoảng 20 tuổi, con bạn tui than phiền "Mày coi cà, hàng nhiều vậy mà nó ngồi đọc sách, không thèm coi chừng, rủi thiên hạ ăn cắp đồ sao ta!"
Khi tới tính tiền, con bạn tui la thằng nhỏ tại sao không có thêm người thứ hai coi hàng, tại sao không để ý, cứ ngồi đọc sách. Sau khi trả tiền, nó còn thòng một câu "If you are my son, I'd wring your neck!" Cậu bán hàng chỉ cười.
Sáng chúa nhựt, sau khi ăn sáng, hai vợ chồng từ giả lên xe ra về. Nó để lại cho tui cái máy làm bánh mì còn mới tinh nhưng bị hư để tui kiếm người sửa.(mục đích của bạn tui là đem qua đây đặng tui chỉ nó làm bánh mì, ai dè cái máy mắc phong, không làm việc, cuối cùng tui phải lôi bột ra nhồi bằng tay)