story

Sunday, July 11, 2010

Ngày đó tui đi xin việc, làm

Nếu ai đã lớn lên ở Saigon vào khoảng 1960-1970 sẽ biết đi kiếm việc không có dễ nếu không có đủ bằng cấp.


Sau khi thi vào đại học sư phạm không đậu, tui ở nhà đi tìm việc làm để giúp ba tui nuôi mấy đứa em.

Hồi đó, tụi học trò chuyên môn đăng báo tìm việc làm như là kèm trẻ tại tư gia. Cái này thật tức cười đối vơi tui tại tui dốt như bò, sức mấy kèm ai. Có họa con người ta kèm tui thì được. HAHAHAHAH

Tui đọc báo thấy người ta tìm cashier cho mấy cái bars dưới Tự Do. Tui lò dò đi dạo vòng vòng ngang mấy cái bars, thấy sao nó tối hù, ngán quá. May có một cô cũng đi kiếm việc như tui, hai đứa kéo nhau đi cho có bạn, ẳm hộ tinh thần. Hai đứa tui lặn lội xuống Dakao chui vào một cái bar, xin làm cashier. Thằng cha chủ bar nhìn tụi tui xong hoi. "2 cô có tiền thế chưn hay không?"


"Tiền thế chưn làm gi vậy ông?" tui ngây thơ hỏi.

Ông ta cười "như vậy là cô không biết gì ráo về mấy nghề này rồi. Tiền thế chưn để phòng hờ rủi tiền bị mất, lấy tiền đó bù vô."

Tui hỏi lại " Vậy cần bao nhiêu vậy ông? "

" 50 ngàn"

Tui vơi' con bạn mới nhìn nhau, lắc đầu. Trời đất, tiền đâu đào ra để thế chưn. Hai đứa tui rút lui một mách.
Tui về nhà than với ba tui, ông già khiến tui ra ngân hang Chartered Bank của ngưởi Anh dưới đường Hàm Nghi xin việc. Tui cũng chịu khó chạy tới đó nộp đơn. Họ cho tui mấy cái test về địa dư, mấy bài toán cọng, trừ. Sau đó họ nói tui đi về đi, họ sẽ cho biết sau. Tui không nhận được thư từ gì của nhà ngân hàng này.

Tui có con bạn tên con Dung, nhà nó cũng nghèo, còn hơ nhà tui. Nó bỏ đi làm cho Mỹ trong TSN từ lúc tui còn đi học lớp 12, con Tân cũng xuông Thủ Đức làm cho quân đội Mỹ. Con Dung mới xúi tui vô Tân Sơn nhứt xin việc. Cái này không phải dễ, muốn vào TSN, mình cần phải có người nhà binh đưa vào họ mới cho qua cổng. Tui bèn cầu cứu anh Hai tui.

"Anh hai, anh có quen ai trong TSN không?"

"Cos chớ sao không! mà em muốn vào đó làm gì?" ông anh hỏi tui. (Anh hai là con bà vợ trước của ba tui, ảnh lớn hơn tui gần 20 chục tuổi, hồi nhỏ tui bị ãnh uýnh đã lắm vì cái tật hay khóc, nhưng sau này lớn lên, tui lại thương ãnh hơn anh Ba , anh Tư)


"Ơ hơ, em nghe nói muốn vào TSN làm phải được an ninh điều tra lung tung, em muốn đi xin việc. "

anh tui nói là ông Đại úy trưởng phòng an ninh trong TSN là cháu rể họ của ãnh. Sáng thứ hai, anh tui nghỉ việc chở tui vô Tân sơn nhất, lai phòng an ninh làm giấy tờ.

Sau này tui mới biết bất cứ quân nhân binh chủng nào cũng được phép vao TSN tự do. Biết vậy, mấy lần sau tui không làm phiền anh Hai tui nữa, tui hú ông thầy giáo kèm tui học ngày xưa chở tui vô. (ông này là con của bà vợ thứ nhì của ba tui với người khác)
TSN thật rộng lớn, có nhiều đuòng xá y như ngoài phố. Những con đường này chạy xuyên xẻ quanh các căn nhà dùng làm trại cho quân nhân ở và làm việc. Ngồi trên xe nhìn , binh lính đi ra vào như kiến , nhiều anh chàng thật đẹp trai làm con nhỏ chóa mắt.

Sau khi giấy tờ an-ninh được thông qua, tui lại phòng nhân viên (theo lời chỉ dẫn của Đai Úy Hoàng) trình diện đê cho người ta kiếm việc. Phòng nhân viên nằm trong một căn nhà gỗ, bên trong có máy lạnh chạy 24/24. Ông trưởng phòng là một người Mỹ mập thù lù, người trắng nõn. Dưới quyền ông ta có mấy cô VN làm việc, trong đó có cô Thúy nổi danh nhất vi tánh khó khăn và làm tàng. Mọi người trong TSN gọi Thúy là "con Thúy lùn" sau lưng cô ta. Thúy rất thấp, chừng 4'9, người lại mập mạp đẫy đà nên thấy lùn tàn bạo. Cặp mắt cô nàng lúc nào cũng xếch ngược coi rất hung dữ. Nhờ làm nơi có quyền thuê nhân viên nên chi cô nàng rất hách dịch, coi thiên hạ như cỏ rác. Nhưng đối với tui không thành vấn đề, miên có việc là được.

Sau khi làm thủ tục giấy tờ, Cô Thúy cho tui một bài thi bằng Anh ngữ, thi xong, nàng cho tui biết là tui past 95%. Tui cũng chẳng biết thi cái đó làm gì nữa , cứ nghĩ là phải đậu mới có viêc. Về sau nay tui mới biết cái đó để cho minh được thêm 15% lương.

Mỗi ngày, các văn phòng trong TSN của Không quân Mỹ, gửi giấy cần nhân viên qua phòng nhân viên, phòng này sẽ coi qua các đơn xin việc, tìm nhân viên thích hợp tùy theo nhu cầu của tùng văn phòng.

Chỗ đầu tiên Thúy gửi tui đi xin là tổng đài điện thoại. Cô ta đưa lai 2 người, tui và một cô nữa. Cô bé này khoe với tui là bà dì của cỗ có cái bar dưới phố, cô ta hay xuống đó giúp bà dì nên có dịp dợt tiếng Anh với mấy anh GI vào quán. Còn tui?? thuở giờ chỉ gặp 3 người Mỹ. 1 bà thầy dạy trong trường lúc tui còn ở trung học , tui học được bài "ba con chuôt mù", người thứ nhì là ông Tom bạn con Dung (con nhỏ tui nói đã đi làm trước tui đó)

người thứ ba là một ông phóng viên Mỹ bạn của anh nhỏ bạn khác (ông này dẫn tụi tui đi sở thú, suốt buổi sáng, tui chỉ biết được mấy câu : you are so tall, how old are you, it í very nice today đoạn quay trởi lại : your are so tall......)
Ông trung sĩ trưởng phòng phỏng vấn nhỏ kia trước, nó trả lời lưu loát, ông ta mướn nó ngay lập tức. Tới phiên tui, ông ta hỏi câu nào tui cũng nhờ ỗng lập lại, tai. tui không hiểu. Ông ta nói " việc này là điện thoại viên, you không nghe, không nói được tiếng Anh làm sao làm được., thôi tôi gửi cô về phòng nhân viên cho người ta tìm việc khác cho cô."

Tui bùn wé , lủi thủi đi về không thèm trở lại phòng nhân viên, tui đi thẳng ra cổng, đổi thẻ chuồn về nhà. Như vậy đã xong đâu, khi ba tui nghe nói tui hụt cái job đó, ông già cằn nhằn (ba tui ít khi cằn nhằn tui lắm, từ thuở nào đến giờ, tui làm cái chi ỗng cũng khen hết trơn, kỳ này bi chê, tức ơi là tức)

"Con ni, được làm telephonist mà chê răng chừ!."



"Ba, con đâu có từ chối, tại nguòi ta không mướn chớ bộ. " Tui phân trần, nhưng trong lòng tức quá, quyết chí ngày mai phải có việc mí dìa nhà.

Sáng hôm sau, tui chạy xe Solex trở vô TSN, gặp nàng Thúy lùn, hỏi nàng có job nào làm cashier không (tại nhỏ Dung làm cashier thích lắm nên nó xúi tui). Thúy gửi tui lại câu lạc bộ hạ sĩ quan, chỗ đó người ta đang mướn cashier. Tui ngồi ngoài phòng đơi, nói chuyện với mấy cô cashiers nhà nghề, ai cũng nói làm dễ lắm. Đến phiên tui vào để được phỏng vấn, thằng mananger đang nói chuyện trên điện thoai, mặt nó thấy giống ó đâm quá tay, tui ghét. Khi chã gác máy, hất hàm hỏi tui muốn cái gì, tui trả lời"

"Oh, tui đổi ý, tui nghĩ tui không đủ khả năng làm cashier tại tui không rành tiền Mỹ".



"Oh , I see, thank you, you can go now! " thằng ôn hoàng trả lời.

Xong chã bốc điện thoại kêu cô Thúy mắng vốn. Khi tui trở về phòng nhân viên, tui lại bị bà Thúy nhà ta cho thêm một trận nữa. Tui nãn chí quá, không biết nói năng làm sao.

Bỗng dưng, bước vào văn phòng một ông thượng sĩ Mỹ người nhỏ thó thật buồn cười, hỏi Thúy có ai muốn làm cho văn phòng thông tin khí tượng hay không. Thúy vội vàng chỉ tui , " có nhỏ này đang tìm việc, ông coi cỗ có làm được hay không!'"
Ông thượng sĩ lùn nhìn tui xong phát biểu "Không cần giỏi dở gi hết có điều chỗ này toàn đàn ông không thôi nên không có toilet cho con gái. Nếu you làm, you phải chạy qua motorpool xài toilet bên đó "

Lúc đó tui cần job quá tay, lại sợ em Thúy lùn đì nên tui nhận lời.


"Không sao, tui có xe chạy qua đó mấy hồi".

Thế là xong, tui theo ông thượng sĩ về trung tâm khí tượng bắt đấu làm việc. (thật tiếc tui không nhớ tên ông thượng sĩ này, ông ta rất dễ thương)

Đai thiên chuyển khí tượng nằm xa hẳn những cơ quan khác trong Tân Sơn Nhất, từ cổng đi vào, chạy thẳng, qua khỏi Motor Pool, đi thêm một khúc nữa, quẹo trái, đi chừng 1/4 mile thì tới. Nó gồm ba buildings, tui làn trong building đầu tiên. Phải leo lên cầu thang mới vào đến phòng. Trong phòng phía trước, ngay cửa có một cái bàn giấy cho ông trưởng phòng, đối diện với bàn này là bàn cho thư ký, lúc đó do một anh lính bá sọc (airman 3rd class)đảm trách. Phía bên trong có hàng dẫy máy truyền tin, bên trong máy có những băng giấy màu vàng dùng để thu thâp tin tức khí tượng chuyển bằng mật mã. Dọc theo bờ tường có mấy cái máy nhìn giống máy đánh chữ gọi là teletype machine.

Công việc của tui rất giản dị, cứ đứng chờ trước máy, khi nào máy nhả ra những khúc giấy (giông như cái receipt) co ghi mật mã, tui ngắt lấy, ghi vào sổ gắn kế bên. Đồng nghiệp VN của tui lúc đó có anh Sơn, người nhỏ thó, hiền lành. Anh Sơn cũng chịu khó chỉ dẫn cho tui lúc ban đầu, vậy mà sau này tui lại vượt hơn anh ta.



Tui làm đó được chừng 2 tháng, tiếng Anh bắt đầu thạo thạo (lúc trong trường, tiếng Anh là sinh ngữ chính của tui, tui đọc được, hiểu được nhưng tai không nghe quen Mỹ nói nên mới đầu còn lạng quạng, khi nghe quen , tự dưng những danh từ học ngày trước từ từ bò ra) ông xếp biểu tui lại ngồi chỗ bàn thư ký đặng anh Monroe huấn luyện. Dạy tui được 2 tuần, hạ sĩ Monroe phải về nước sớm hớn thời hạn vì anh ta bị binh gan. Tui cảm thấy nhủ người hụt chưn. Hồi đó tui đánh máy dở ẹc, ngồi ì ạch nguyên buổi sáng, đánh được 1/2 trang giấy, lỗi tùm lum. Vậy là tui phải làm thư ký cho văn phòng khí tượng, mỗi tháng tui thu thập tài liệu, tính toán số tin, xong làm report. Bản report chỉ có 1/2 trang, tui vần nưa ngay mới xong, vậy mà mấy ông thần trong đó cưng tui ghê gớm, coi tui như một đứa em gái duy nhất.

Làm việc cho chỗ này cũng vui, không có con gái cạnh tranh, nhiều chuyện. Chỗ làm toàn đàn ông nên mỗi khi tui cần đi toilet, tui phải xách xe chay qua motorpool. Bên đó có mấy nhỏ VN làm thư ký, tui làm quen, thành bạn luôn. Caí tật tui ham chơi, mỗi khi mấy nhỏ bên đó có mục gì vui, phoned cho tui, tui chỉ cần xách chùm chìa khoa xe, lắc leng keng là ông xếp cho đi không hỏi gì hết. Sau này tui quen thêm nhiều người bên fiance, nhà thương, tui đi chơi còn bạo nữa. Khi nào về trễ, tui nhờ mấy thằng bạn chạy xe cứu thương hụ còi chở về.

Mây tuần đâu mới đi làm tui đem bánh mì theo ăn trưa. Trưa nào cũng mang thức ăn chay qua motorpool ăn với mấy người VN khác, chứ ngồi ở bàn ăn một mình buồn lắm. tui với anh Sơn thay phiên nhau đi ăn trưa. Tui không hề biết cái anh này, buổi trưa đi ăn chỗ nào.

Cái rồi tui nghe người ta nói có câu lạc bộ Huỳnh Văn Lộc có bán cơm VN, giá phải chăng, tui rủ mấy cô bạn vào trong đó ă thử.

Câu lạc bộ này lập ra để phục vụ cho không quân do người dân sự thầu. Nếu là quân nhân, mỗi bữa cơm chỉ tốn 18 đồng VN, dân sụ như tụi tui phải trả 25 đồng. Cơm nấu không ngon gì nhung đi ăn trong đó vui, có dịp nhìn mấy ông không quân.

Thường thường các phần ăn gồm có cá nục kho nước, rau muông luộc, canh chua, cơm. Hình như người ta kho cá nục nhủ sau:



Cá nục làm sạch, mọc hết ruột, để nguyên đầu, chặt đuôi

nước mắm

đường

nước

ớt



Cho hết cac thứ vao nồi, kho cho cá chín . HAHAHAHAHA



Bàn nào cũng có một chai nước trà, chai không đậy nắp, đôi khi có vài con ruồi muốn tập bơi nhào vô, bị chết đuối. Gặp trường hợp này, mấy ông không quân tỉnh bơ, nghiêng chai cho con ruồi nổi lên trên, rơi ra ngoài, xong mấy ỗng rót ra ly uống như chẳng có chuyện gì. Hay thiệt. Tui với mấy nhỏ bạn kêu nước ngọt uống cho chắc ăn.

Ăn xong tui leo lên xe solex chạy trở về phòng làm việc cho đến 5 giờ mới được ra về.

thuở giờ ở nhà chơi quen, ăn xong còn có màn ngủ trưa, bây giờ pahi chay xe, xóc lên xóc xuống, riết, sau hai tháng tui bị đau bao tử.
Làm trong phòng khí tượng gần môt năm, tui thấy tiếng Anh mình cũng kha khá, sẵn có con bạn làm thông dịch viên lương cao hơn, tui chạy ra trường Anh ngữ Lê Bá Kông ghi danh học cách thông dịch. Tui học được ba tháng, chạy qua bên phòng quân cảnh xin làm thông dịch viên. Tui được việc, nhưng chưa quyết định, cái con bạn tui có ông bồ Kiến trúc sư Mỹ nói là có cái hãng tủ nhân đang mướn thư ký. Nó xúi tui nghỉ trong TSN ra ngoài làm cho dân sự, lương cao hơn, lại khỏi phải đổi thẻ mỗi ngày.

Dzị là tui cắp đít ra chỗ đó xin việc. Sau khi điền đơn, con nhỏ receptionist người VN, cái mặt vênh vênh thấy ghét hỏi tui "Vậy chứ chị có resumé hay không? ".

Chúa ơi, từ thuở cha sanh mẹ đẻ tới giờ tui đâu có biết cái resumé là cái thống chế gì nhưng tự ái, không thèm hỏi bà nội, tui làm một đường hoãn quân " Mai tôi đem lại được không?" "OK" cô ta trả lời cụt ngủn. Tui dzìa nhà dở tự điển tìm nghĩa của "resumé". Tối hôm đó tui cặm cụi viết xuống thành tích đi làm của tui: tổng cộng 5 dòng.

Sáng hôm sau tui mang lại, con nhỏ đưa tui lên lầu thi đánh máy. Trong TSN tui cày cả buổi sáng mới xong 1/2 trang, sau này có mau hơn một tí nhưng chưa bao giờ thi có bấm giờ. Sau khi thi, kết quả : 25 chữ một phút, 5 lỗi. Không biết trời thương hay sao, tui được mướn làm thư ký phụ cho một người thư ký chánh, bà này người Phi luật Tân, chưa bao giờ lấy chồng (gái già đó bà con). Bà này đánh máy thần sầu, lấy tôc ký cũng nhanh như gió.

Tui làm cho hãng này được 1 năm rưỡi , khi hợp đồng của hãng với USAID hết hạn, tui lại phải chạy đi tìm việc làm với công ty khác.

Ghé Philco Ford xin việc, tui diện mini skirt đàng hoàng, sau khi điền đơn, phỏng vấn, tui được nhận ngay. Hãng này cũng gần nhà không phải đi xa như hồi làm TSN.

Lúc tui ở Philco, văn phòng tui đang làm hết hợp đồng với chính phủ, may có văn phòng thông tin mới ký hợp đồng mới, ông xếp cũ của tui nói chuyện với ông manager của hợp đồng này cho tui làm, ông ta nhận lời. Dzị là tui khỏi phải chạy lang thang kiếm việc vì thời gian này, việc làm cho Mỹ bắt đầu khó tìm.

Trong hợp đồng này, USAID khoán Philco Ford đảm trách vấn đề điện thoại. Liên lạc giữa USAID với Bưu điện ViệtNam. Làm được một tháng , văn phòng chúng tôi bắt đầu gặp những nhân vật cao cấp cua Bưu Điện, mấy ông tướng, tá trong nhà binh. Sau này tụi tui dọn ra một can nhà do Bưu điện cung cấp, kế Bộ nội Vụ, gần nhà thờ Đức Bà, gần trường Tabert.

Ông kỹ sư trưởng của Bưu Diện tên là LêVan Duyệt, con bạn tui tối ngày kêu ỗng là hoạn quan . Ông xếp tui biết được la nó một trận nó mới chừa . Tụi này gọi Ông ta là Đức Tả Quân . Đức tả quân không thích Ông xếp của tui , nên khi phái đoàn của hãng Điện thoại ở WA qua, ngài xúi tui qua đó xin việc .
Đức tả quân bảo tôi "bọn này chưa bao giơ qau VN hết, tụi nó rất thật thà, dễ thương chứ không ma giáo như mấy thằng ở vN lâu năm, tụi nó thành tinh hết em ạ".

Thế là ngài tổ chức tiệc tại tư gia, mời tất cà phái đoàn tới nhà ăn tối trong đó có OX tương lai của tui cùng 2 ông còn độc thân, một ông kiến trúc sư VN, bạn học của Tả Quân, một ông kỹ sư My trong phái đoàn.

Hôm sau, đức tả quân hỏi tui. "Thế trong đám đó em thich thằng nào?"(sorry JS, I must use the same way they talk in VN)
Tui trả lời:

"Em thích thằng T."

"Sao em lạ thế! " Tả quân nói " thằng đó có vợ con hết rồi!"

"Nếu vậy em thích thằng cha bận áo xanh."

"thằng D. hả , thằng này lại còn có vợ kỹ hơn thằng kia. Sao em không chịu thằng H.?"

"Ông nội đó xấu quá." Tui lăn ra cười. Tả quân lại hỏi, "thế em chê thằng bạn của anh à? "

"dạ không dám mô, ông ta người Việt, lại đẹp chai, có địa vi, em mà ưng ông ta chắc hõng được rui anh ơi!"

Đức Tả quân chỉ biết lắc đầu.
Tui nghe người ta nói nếu mình đang làm cho một nhà thầu với USAID, mình không được chay sang làm cho hãng khác cùng có hợp đồng với cơ quan này.



Lúc đó tui vẫn còn làm cho Philco Ford, chỉ còn đâu 3 tháng nữa mới hết hợp đồng với USAID. Nhưng tui thích chạy qua GTE làm đặng đòi lương cao hơn. Sẵn dịp ông xếp tui đi vacation 1 tháng, tui chạy xe phom phom tới văn phòng của GTE trong Liên Hoa Building ở đường Phạm Ngũ Lão. Khi tui gặp ông trưởng phòng nhân viên cua hãng tên là ông C. , ông ta hỏi tui hiện thời đang làm ở đâu, tui bèn đặt ra một chuyện thật lâm li. Tui nói vói ộng

"Oh, hiện thời tui đang làm dưới Long Bình, cach xa đây cả chục cây số, sáng nào cũng phải đi xe bus cả tiếng mơi tới, tui muốn tìm việc gì gân nhà cho đỡ cực."



Ông C lấy làm thương hại cho cái thân tui, mướn tui liền tai chỗ. Tui trở về Philco, nói với ông phụ tá giám đốc, tui có công chuyện gia đình cần nghi một tháng, xong tui dzọt sang làm cho hãng mới, quên béng là hãng này cùng ký một hợp đồng giông in như Philco. (ngồi nghĩ lại tui giống in như con đà điểu, chui đầu xuống cát trốn, chổng đit lên trời)
Chuyện gì đến phải đến. Tui làm cho GTE được chừng 2 tuần, một buỏi sáng đang ngồi đánh máy ông xếp mới của tui dẫn ông đại diện cua USAID vào văn phòng. Úy trời, 2 ông này gặp tui cũng cả chục lần bên Philco. Họ nhìn tui lom lom, tui nhìn lại, không biết nói gì, chỉ biết cười miếng chi. Tui biết thế nào họ cũng méc với ông xếp bên Philco. Y chang! chừng 2 tuần sau ông kia đi vâction về tui nhận được một cú điện thoại từ Philco.

"Miss Nga, cô phải trở về làm cho hết hợp đồng không thôi tôi cho USAID biết là cô đi hai hàng, cô mất việc hết cho xem!"
Tui hoảng quá, "Yes, yes Mr. H, mai tui trở về ngay, cho tui thì giờ thu xếp bên này!"

Buổi trưa hôm đó tui vào văn phòng ông C, xin phép vài phút nói chuyện.

Tui vừa nói vừa run, gần muốn khóc (nghề của nàng).

"Ông C ui, tui có chuyện cần giải bày mí ông, mong ông tha thứ cho tui nghe!"

"Cô cứ nói đi, không có gì phải sợ! "

Tui bẻn lẽn thố lộ : "Ông nhớ hôm ông phỏng vấn tui hông?"

"yes I do, was there anything wrong?"

"Hôm đó tui nói láo với ông là tui làm dưới Long Bình, chính ra tui làm cho Philco Ford, cùng một hợp đồng với USAID'"

"So?" Ông C. hỏi

"Nhưng tui chưa thôi việc bên Philco, giờ ông xếp bên kia bắt tui về làm cho xong hợp đồng."

Ông C. cười ha hã " Vậy mà cô làm như trời sập đến nơi! Trở về bên đó làm đi, chừng nào xong, trở sang đây tiếp tục."

Tui nghe vậy, mừng hết lớn , cám ơn ông C rối rít, tự nhủ trong bụng "mấy cha Mỹ mới này tử tế thiệt!"

Tui trở về Philco, dón dén vào giáp mặt ông H. Ông ta than:

"Cô không biết được cảm tưởng cua tôi lúc vào văn phòng hôm qua - thư ký ruột bỏ đi biệt dạng, 2 bà thư ký phụ vác 2 cái bầu đi ra đi vô thấy phát chán."

"Xin chân thành tạ lỗi" tui lí nhí " ông tha lỗi cho tui nha"

"Lẽ tự nhiên là tôi tha lỗi cho you. Hôm qua tôi dọa chô cho vui vậy thôi." Xong ông ta cười thích thú, nói tiếp "nếu cô muốn tìm việc chỗ nào ở Saigon, tôi có thể nói vào cho cô. Cô có muốn vào PanAm làm không?"

Tôi từ chối, giải thích cho ông H. biết là tui mang ơn ông C. bên GTE, tui phải trở về bên đó làm.

Tui làm cho GTE đến khi hợp động giữa hãng và USAID kết thúc.


Other jobs

Dạo tôi làm cho Pope Evans & Robbins, LTd (PERIL),hãng có hợp đồng với USAID làm việc tại các bệnh viện tỉnh (Field Hospitals) nên tui có dịp đi công tác nhiều nơi . Tỉnh đầu tiên tôi tới là Long Xuyên, sau đó là Quảng Ngãi . Sau Vụ VC tấn công Quảng Ngãi, Saigon, tụi này đi Biên Hòa, Vũng Tàu , Long Hải . Sau đó đi Tây Ninh. Trong toán của tôi có ông Lang lấy vợ Phi . Ông ta quyết định sẽ không đi Tây Ninh . Ỗng nói với tôi là Tây Ninh rất nguy Hiêm, nhiêu VC, néu sở bắt ỗng đi, ỗng sẽ thôi việc . Ông ta nói là làm, khi phái đoàn đi Tây Ninh, không có ông Lang . Toán còn lại có tôi, ông Thịnh, ông Hạnh và Nghĩa .
Chúng tôi lái xe đi Tây Ninh. Trên đường đi, dọc hai bên đường cây cối rậm rạp, thấy cũng hơi hãi, mỗi khi nhìn vào rừng thấy xe tăng quân đội Mỹ mới thấy an tâm . Chúng tôi tới bênh viện Tây Ninh an toàn, gạp lại ông Quỳnh, quản Ly bệnh viện tụi này quen từ Long Xuyên nên rất vui . Bà vợ ông Quỳnh người Tàu, rất hiền lành, hay làm cơm cho tụi tui ăn chực . Bã dạy tui cách làm phá lấu . Mấy ông đàn ông mướn nhà ở ngoài phố còn tui được bệnh viện cho một cái phòng trống trơn, chỉ có cái giường với cái ghế, tui phải share phòng tắm với bà bác sĩ phòng kế bên .

Chuyện ông xã

Năm ngoái Isa có viết về ông xã của Isa với những tính chướng kỳ của ỗng. May Isa chuyên sang Chotnho chứ không mất luôn vì MTN deleted cái forum đó.

Nguyệt Thy mới hỏi bên kia lóng này ông xã tui còn chọc giận nữa không! Sao không, cái đó nà nghề của ỗng mừ.

Hôm tháng 6, nhân ngày anniversaire hai vợ chồng lấy nhau được 36 năm, tui tặng ỗng một món quà : cho ỗng vô bếp lau chén dĩa khi tuii rủa chén. Bình thường, tui ghét cái tật ỗng lăng xăng trong bếp, quẩn chân tui, mối khi rửa chén, tui cho vô disshwasher cho ráo nước, làm cho ỗng bị hụt màn lau. Ông cứ chạy vô hỏi :"Em có cần anh giúp gì không?" "Không, đi ra ngoài kia đi!" Ỗng nhìn cái rỗ chén trống rỗng, tiu nghĩu bỏ đi. Nên chi khi được tui cho lau chén, ỗng mừng hết già luôn.

Mùa Xuân tới, tui trồng dưa gang. Vườn tược trước sau gì ỗng đổ đá kín hết, không có chỗ trồng trọt ngoài mấy cái chậu. Trước nhà có cái island trồng mấy cây palms, hoa trúc đào, hooa hồng. Dưới gốc cũng toàn đá nhưng có vài chỗ lòi đất. Tui đem gieo mấy hột dưa gang ngoài đó. Có một hột mọc lên, hơn gang tay, tươi tốt, tương lai rất hứa hẹn. Một buổi sáng tui hí hừng chay ra vườn tưới cây, khi tới thăm cây dưa, thấy nó héo queo. "Chắc bị sâu gì ăn rồi!" tui thầm nghĩ. Tới chiều tui nói cho ỗng nghe, ỗng cho biết ỗng nhổ cây đó tại ỗng tưởng là weed. Tui giận quá, ngồi khóc cho một trận, suốt ngày không thèm nói chuyện.
Nhưng nghĩ lại, mình cũng sơ ý, có một ông chồng như tui nên đề bảng cạnh cây nào mình muốn giữ. Từ đó về sau, tui dặn ỗng kỹ càng , bây giờ dây dưa gang trồng sau này có được 4 trái.


Nhà gần biển, cách biến một khoảng đồng hoang (wetland) có nhiều chim cò tá túc. Mùa hè lúc nào tui cũng nghe tiếng "cạp cạp cạp" như tiếng vịt kêu. Nói với ông chồng không biết vịt ở đâu nhiều quá. Ỗng không tin "Máy lanh nhà ai bị hư đó mà!" Cho tới năm nay ỗng đi bộ ra phía đó, về cho tui biết ngoài chỗ đầm lầy có nhiều Blue herons. Cách đó vài tuần, tụi này thấy một đám Blue herons trên ngon một cây thông gần nhà và những tiếng cạp cạp từ đó phát ra. Blue herons thích làm tổ trên cây cao, mỗi gia đình chiếm một đia phận cũng cả mile. Tui mới nói :" Thấy mấy con blue herons cằng cao nghều nghệu, làm tổ trên ngon cây cũng hay!"
"Đâu có, tụi nó làm tổ dưới hồ, chứ làm gì trên cây !" Tui lắc đầu ngán ngẩm "Bộ anh nghĩ mỗi ngày tụi nó tha con từ dưới hồ lên ngọn cây cho ăn hả?" lúc đó ỗng mới đồng ý với tui.

hình con blue heron

Attached Image


Motoko & Channguyet,

thì người ngoài thấy ỗng dễ thương, biết giúp vợ. Nhưng không phải đâu, ỗng sợ chị quên rửa chén dĩa xong để đó cả ngày. Ỗng hay chê mấy cô em là bếp tụi nó lúc nào cũng có một rổ chén dĩa đầy nhóc, không chịu cất vô tủ. Mà muốn giúp cũng được, nhưng yêu cầu mấy lần "Ông đợi tui rửa xong hẵng vào lau!" không chịu, phải vào cho vướng chân.

Tháng trước, đi công chuyện về cũng chào hỏi bình thường xong lo đi làm cơm. Trong bữa cơm cũng nói chuyện dăm ba câu, khi coi TV tui cũng bàn tới bàn lui nhưng dường như ỗng không nghe, không nhớ gì hết. Tối đó mới đặt lưng xuống giường, ỗng hỏi "Hôm nay tui làm gì bà giận tui cả ngày không nói một tiếng!" Chúa ơi, tui chưng hững, khi không buộc tội ngang xương vậy đó. "Ai giận gì đâu!" "Hình như bà lo ra, tơ tưởng ai đó, từ chiều tới giờ bà không nói câu nào!" Tui phát cáu " Ê, tui có nói chuyện lúc ăn cơm mà, còn nữa, lúc coi TV tui có bàn về mấy người đóng phim, bộ ông không nghe sao? " Càng nói càng giân, khi không đổ thừa lung tung. "Hơn nữa ông biết tính tui ít nói lãi nhãi, mà có kể chuyện gì cho ông nghe, ông cũng tuyên bố là not interested, ai dám kể chuyện gì nữa! Ông muốn tui đừng bỏ đi, làm ơn stop cái màn nghi kỵ vô duyên đó đi nha cha!"
Xong, không thèm nói gì, quay mặt đi ngủ.

Nói vậy chứ sáng hôm sau làm như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng từ bữa đó, nhiều khi đứng một mình trong nhà cũng nói "hello, how are you!" phòng hờ ỗng bước vô cho ỗng nghe cho mát lòng. HAHAHAHAHAH

Cách đâu 2 năm sau khi ngộ đi Viêt Nam về, ngồi ăn cơm, tui nói tính về VN lần nữa.
"You hứa với tôi you không về VN nữa mà!"

" Ai hứa hồi nào, tui nói là chắc tui hết dám vêf VN nữa, chứ đâu có hứa hẹn gì đâu giờ bắt lỗi!"
ngồi xụ mặt thấy phát rầu. Tui giã lã
"Well, vậy nếu ông không muốn tui về VN , tháng 12 này tui đi ăn đám cưới cháu tui bên Cali!"
Đập lên bàn cái rầm :"Why you always want to go somewhere?"
Tui giận quá, im , không thèm nói nữa hết đêm đó. Chạy lấy tở báo kiếm cái nhà nào vừa túi tiền, ngày mai đi mua, dọn đi cho rãnh.
Sáng hôm sau, mới thức dậy ỗng xin lỗi (chắc tại thấy tui lăng xăng coi báo tìm nhà nên sợ)"Tối hôm qua tui có lỗi, bà muốn đi đâu cũng không sao!"
"Hứ, tui đang tính mua nhà dọn ra đây nè!"
"Bà bỏ đi tui ở với ai?"
Hết nói!

Hôm kỷ niệm hồi tụi này mới lấy nhau, tui hì hục nấu ở nhà ăn mừng. Bà bạn tui rất ngạc nhiên

"Kỷ niệm 36 năm mà you không đi ăn tiệm?" Bà bạn của tui cười chọc quê.

"Sorry, ra tiệm không có cà tím nhúng bột chiên chấm nước mắm tỏi!"

"Ỗng có tặng bà cái gì không?"
"Tui không thích cái gì hết nên ỗng đưa tiền cho tui cất vào savings"


"You đúng là điên!" Bà ta phán cho một câu.
"Well, tốt hơn đi ra tiệm ăn để nghe ỗng gầm gừ chờ bồi bàn!"

Ngày tui mới làm cho ngân hàng Seattle First National Bank (bây giờ là Banhk of America) có một bà trong sở lấy chồng hơn 18 năm, tui với mấy con bạn cứ nói bà này cần phải đi bác sĩ tâm lý, chắc hai vợ chồng bã khùng rồi mới sống với nahu hơn 18 năm.
Bây giờ, sau 36 năm, tui thấy tui điên thật sự.


Ông xã tui ghét đi tiệm ăn, không có kiên nhẫn chờ waitress, lúc nào ỗng cũng nghi là họ làm lơ ỗng. Có một lần đi vacation ở Florida, tụi này đi 4 tiệm mới kiếm ra một tiệm có người hầu mình ngay, không chờ. Mỗi khi đi ăn ngoài với ỗng, chán làm sao đâu. Hai vợ chồng ngồi nhìn nhau, chả biết nói gì, tui ráng kiếm chuyện để nói, moi óc không ra, cái mặt ỗng chù ụ. Riết tui đành nấu ở nhà, đớ tốn, đớ nhức đầu , khỏi phải sửa soạn son phấn, khỏi phải ăn cành hông.


Meovn,

Cô không biết thì thầm con ơi. Từ hồi mới gặp ỗng cho tới bây giờ cô lúc nào cũng in như vậy. Muốn gì tuyên bố thẳng.

Cũng như hồi cô mới sang Mỹ, ỗng thích hút bụi mỗi tuần, cô cho ỗng biết là cô không có biết don dẹp nhà cửa, nếu ỗng muốn sạch, ỗng ráng làm, đừng trông mong vào cô (nhấn mạnh - hồi ở VN, nhà tui nghèo vậy chớ lúc nào cũng có người làm). Mấy chục năm nay ông lo don dẹp nhà cửa, chùi nhà tắm, giặt quần áo. Cô thích ủi đồ, nấu ăn nên giừ 2 phận sự đó. Nhiều khi ỗng than sao cô bày nhiều chén dĩa quá, cô hù :' Than hoài tui cho ăn hot dogs giàn cung mây cho chít luôn!"


Tui ghét ông chồng tui cái tật lãng tai, ăn chậm như rùa. Nói gì cũng phải lập đi lập lại 2, ba lần mới hiểu. Còn chuyện ăn, ôi thôi, khỏi nói. Ngồi vào bàn ăn, ỗng ngồi rắc tiêu, cho bơ vào khoai tây, xong ngồi nhìn 4 phút mới bắt đầu ăn. Tới lúc đó thưc ăn nguội ngắt (trên đâu quạt máy chạy vù vù) ỗng chê món gì cũng nguội, khó ăn. Tui ghét quá đem bỏ vào Microwave nấu cho thiệt nóng bong miệng luôn. Có nhắc ỗng mấy vụ đó, ông chối đây đẩy "Tui chê thức ăn nguội hồi nào, bà chỉ bày đặt chuyện để làm tui áy nấy!" Nghe ngon không?
Bữa cơm nào tui cũng phải tập nhai thật chậm (khó ơi là khó), ăn miếng nhỏ để chờ ỗng. Nếu không , tui ăn xong bữa, ỗng chưa bắt đầu.

Có một cặp vợ chồng này quen với tụi tui lâu lắm rồi, cứ cách vài tuần lại thay phiên rủ nhau đi ăn sáng ở IHOP. Tháng trước ông xã tui hối tui rủ họ đi ăn sáng, tới tháng này, họ mới đi chơi về, ông tui thắc mắc chưa thấy họ kêu tụi này. Ỗng muốn email mời họ đi ăn sáng tui xùng tiết "Tại sao anh cứ phải mời họ hoài vậy? Nếu họ không email cho mình tại họ có nhiều chuyện khác, họ không care về mình, ở địa vị tui, tui làm lơ luôn" Biêt ỗng nói sao không? " Tôi không muốn sợi dây liên lạc bị cắt đứt, tôi thích mấy người này, tôi không có bạn bè nào ngoài hai vợ chồng họ!" Nghe sướng không? Ỗng tự đào cái hố chôn ỗng bây giờ than không có bạn. Ông hàng xóm cách mấy căn, đi ngang, ghé nói chuyện gì đó không biết, ỗng phang cho ông kia một câu, ông kia từ đó không thèm nhìn tới ỗng nữa. Bất cứ ai trong xóm ỗng cũng alienates hết trơn. Tui bắt ỗng nhấc phone kêu ông bạn bên kia đường 98 nói chuyện, bắt ỗng phone cho ông bạn trên Seattle. Cuối cùng, tại tui từ chối không email cho vợ chồng người bạn kia, ỗng tự email rủ họ đi ăn.

Ỗng làm như mất hồn. Sáng nay ra bỏ thư, vô nhà ỗng hỏi tui "bà có bỏ thư vào thùng hối sáng không?" "Không, Có chuyện gì vậy?"
"oh, tui thấy có cái bao thư của ai gửi cho bà trong thùng. " Tui chạy ra coi thì ra thư của Gaumisa gửi tặng mấy hạt đậu ngự. Đem thư vào nhà tui chìa cho ỗng thấy "Thư này người ta gửi cho tui sao ông không lấy vô?" "Ờ há, sao tui không nghĩ ra! " Thật chán bỏ đời luôn. Người đâu như ở trên cung trăng.

Monday, July 05, 2010

Tôi lên Trung học-Những ngày ở GL

"Răng con không ghi danh thi vô Đồng khánh,xong vô Saigon thi GL, đậu bên mô,học bên đó." Ông nội Isa đề nghị.
" Nhưng con chỉ muốn vô Saigon ở với ba má con thôi ông!" Isa trả lời, từ chối lời khuyên của ông nội. "

Năm đó tôi học lớp nhất tại trường doàn thị Điểm ngoài Huế. Ba má đi vào Saigon để ttoi ở lại với ông bà nội để học cho hêt lớp nhất, không bi dở dang. Gần cuối niên học, tôi và các bạn ngày nào cũng bàn về chuyện đi thi "càng cua" (concour) vào trung học. Đứa nào cũng hy vọng được vào Đồng Khánh cho oai. Về phần tôi, cha mẹ ở Saigon nên tôi không muốn nộp đơn vào Đồng Khánh, mất thì giơ nhà trường, nhưng ông nội tôi cứ muốn tôi bắt cá hai tay cho chắc ăn.

Tuy nhiên, trong thâm tâm Isa biết thế nào mình sẽ đậu vào GL.
Sự thật Isa cũng không biết nhiều về GL,chỉ biết đó là một trường cho con gái ở Saigon, tương tự như Đồng Khánh của Huế. Sau này Isa mới biết có nhiều người tha thiết mơ được vào GL.
Trước khi Isa về Saigon, ba Isa đã lo làm đơn cho Isa thi vào GL. Vào đến Saigon được một tháng thì đến ngày đi thi.
Sáng hôm đó, ba tui dẫn tui lại Gia long, xong ỗng bỏ đi làm. Tui muốn khóc quá trời nhưng phải dằn lòng, tự nhủ mình đã lớn, không nên khóc. Nhìn mấy đứa cùng tuổi nói chuyện dạn dĩ, tui ước ao sao mình được gan như tụi nó.
Đúng 7 giờ, cổng trường mở rộng cho thí sinh vào, lũ con gái chạy lung tung tìm phòng thi.
Sau khi an vị chừng 15 phút, chuông reng báo đến giờ thi. Chúng tôi ngồi lại chỗ hồi hộp đợi giáo khảo vào.
Cô giám khảo bước vào thật nghiêm trọng. Sau khi nói vài lời chỉ dẫn, quy luật của buổi thi, cô bắt đầu phát bài cho thí sinh.
Bài toán đố hới khúc mắc, năm nay họ cho toán hai vòi nước. Các môn khác không khó bao nhiêu, chính tả quá sức dễ.
Chiều ba tui ghé đón hỏi tui làm bài được không, tui chỉ ậm ừ.
Ngày đi coi bảng, anh 5 tui xung phong đi coi dùm. Ảnh chạy về hí hửng "Má ơi, con Isa đậu rồi!" Tui nghe thấy cũng vui. Nhưng tôi không hiểu sao tôi không có phản ứng nhiệt thành như những người học trò khác, thi đậu vào GL, tôi thấy dửng dưng. Dường như tôi nghĩ đó là chuyện dĩ nhiên thôi.
Mãi mấy năm sau tôi mới biết nỗi buồn của người thi rớt. nỗi vui của người thi đậu.

Qua hết mấy tháng hè, tôi bắt đầu đi học.


Trường Gia Long thật đẹp và đồ sộ, cách xây khác hẳn Đồng Khánh. Trường Đông Khánh, sau khi vao cổng, học sinh phải vượt qua sân mới tới dinh thự của trường, Gia long xây các dinh thự vòng quanh sân trường, bên ngoài nhìn vào không thấy học sinh trong sân trừ khi các nàng đi dạo ở con đường chính có biệt danh là đường "Catinat".

Trường có tất cả 4 dinh thự lớn bao quanh sân, phía sau có thêm nhiều lớp nối tiếp bằng một hành lang, phân cách với ngôi đằng trước bằng một cái sân, tụi nayh hay tập thể dục, sau này được xây hồ tắm. Kế đó là phòng infirmary cho học sinh có bịnh nằm nghỉ. Coi cho infirmary là cô Tư Y tá (cô Tư có 2 đứa con gái, xấu ỉnh, cổ cho tụi nó học bên Couvent chớ không thèm cho học GL )
Sân đằng trước được chia ra làm hai bắng một con đường tráng nhựa, gọi là Catinat hai bên trồng nhiêu cây xoan (nghe người ta gọi là cây dái ngựa)
Trường có hàng rào sắt đằng trước phia Phan Thanh Giản, phía Đoàn Thị Điểm, cổng sau có tường bắng gạch, tráng ciment. Học sinh có thể vào trườngtheo cổng sau hay trước. Bọn con nít thích đi cửa sau tại có nhiều hàng quà. Từ chỗ bờ tường tới các lớp học có một sân tập thể thao, có 2 phần. Một phần tráng ciment để học sinh luyện bóng rổ, một phần có sân cỏ, bãi cát để học sinh chạy, nhay cao.
Cột leo dây được dựng kế cây phượng vĩ cổ thụ, mỗi mùa thu sâu đo đeo toòng teng thấy ghê.
Dọc bờ tường gần đường, có nhũng chiềc băng ciment , bên trên có giàn trông hoa tigon và hoa gì đó có màu trắng hông, 5 cánh như ngôi sao.
Ba dinh thự chánh , một quay mặt về PTG, một phia gần hồ bơi sau này, một dây lưng qua đương Bà Huyện Thanh Quan, trước mặt chùa Xá Lợi có 2 từng. Từng trên làm phòng ngủ cho nội trú. Riêng căn phái Bà Huyện Thanh Quan có từng thứ 3, các chị GL gọi là chuồng cu, tại lớp cao ngất và hep.


Dinh thự phía Phan Thanh Giản gồm có các lớp, văn phòng bà Hiệu trưởng, phòng họp cho giáo sư, kế đó là mấy lớp xong đến cầu thang lên lầu. Dãy Đoàn thị Điểm chỉ có 1 từng, khoảng giữa để trống có bàn đánh ping pong xong đến mấy lớp nứa xong kế đó là building thứ ba có hành làn đi ra đằng sau, kế đó có canteen bán thức ăn, uống cho học sinh, xong đến phòng ăn cho mấy chị nội trú.
Tui được váo lớp đệ thât B4. Tất cả có 10 lớp đệ thất ,xếp theo điểm đạu cao, thấp. B1 dành cho nhừng học sinh đậu điểm cao nhất, xong đến B2, B3, B4.....B10. Lớp tui ở ngay dưới chân cầu thang dẫn lên phòng ngủ của bà Tồng Giám Thị, Emily Võ Thành.
Bà Võ Thành người cao, gầy dong dỏng, tướng giồn như đàn ông, lúc nào cũng nghiêm nghị, đep cặp kiéng đen thấy phat ớn. Tụi con nít chúng tôi sợ bã như sợ chắng tinh. Tui vẫn còn nhớ một hôm, đang đứng sắp hàn vô lớp, tụi tui ào ảo như cái chợ vỡ, bã lù lù xuất hiện trên cầu thang, áo dài đen, kiếng đen, trời, tụi nhỏ sợ hết hồn, đứa nào cúng nín khe!
Hồi đó đằng sau trường có bán nhiều món rất hấp dẫn như là me ngào, chuối nướng, củ sắn non. Củ sắn non nhỏ xíu, mỗi lần mua cả nón (không có chi đựng, ngã nón ra xài), đem vô lớp ăn. Ăn xong xã tùm lum, bà VT

Dinh thự phía Phan Thanh Giản gồm có các lớp, văn phòng bà Hiệu trưởng, phòng họp cho giáo sư, kế đó là mấy lớp xong đến cầu thang lên lầu. Dãy Đoàn thị Điểm chỉ có 1 từng, khoảng giữa để trống có bàn đánh ping pong xong đến mấy lớp nứa xong kế đó là building thứ ba có hành làn đi ra đằng sau, kế đó có canteen bán thức ăn, uống cho học sinh, xong đến phòng ăn cho mấy chị nội trú.
Tui được váo lớp đệ thât B4. Tất cả có 10 lớp đệ thất ,xếp theo điểm đạu cao, thấp. B1 dành cho nhừng học sinh đậu điểm cao nhất, xong đến B2, B3, B4.....B10. Lớp tui ở ngay dưới chân cầu thang dẫn lên phòng ngủ của bà Tồng Giám Thị, Emily Võ Thành.
Bà Võ Thành người cao, gầy dong dỏng, tướng giồn như đàn ông, lúc nào cũng nghiêm nghị, đep cặp kiéng đen thấy phat ớn. Tụi con nít chúng tôi sợ bã như sợ chắng tinh. Tui vẫn còn nhớ một hôm, đang đứng sắp hàn vô lớp, tụi tui ào ảo như cái chợ vỡ, bã lù lù xuất hiện trên cầu thang, áo dài đen, kiếng đen, trời, tụi nhỏ sợ hết hồn, đứa nào cúng nín khe!
Hồi đó đằng sau trường có bán nhiều món rất hấp dẫn như là me ngào, chuối nướng, củ sắn non. Củ sắn non nhỏ xíu, mỗi lần mua cả nón (không có chi đựng, ngã nón ra xài), đem vô lớp ăn. Ăn xong xã tùm lum, bà VT

Dinh thự phía Phan Thanh Giản gồm có các lớp, văn phòng bà Hiệu trưởng, phòng họp cho giáo sư, kế đó là mấy lớp xong đến cầu thang lên lầu. Dãy Đoàn thị Điểm chỉ có 1 từng, khoảng giữa để trống có bàn đánh ping pong xong đến mấy lớp nứa xong kế đó là building thứ ba có hành làn đi ra đằng sau, kế đó có canteen bán thức ăn, uống cho học sinh, xong đến phòng ăn cho mấy chị nội trú.
Tui được váo lớp đệ thât B4. Tất cả có 10 lớp đệ thất ,xếp theo điểm đạu cao, thấp. B1 dành cho nhừng học sinh đậu điểm cao nhất, xong đến B2, B3, B4.....B10. Lớp tui ở ngay dưới chân cầu thang dẫn lên phòng ngủ của bà Tồng Giám Thị, Emily Võ Thành.
Bà Võ Thành người cao, gầy dong dỏng, tướng giồn như đàn ông, lúc nào cũng nghiêm nghị, đep cặp kiéng đen thấy phat ớn. Tụi con nít chúng tôi sợ bã như sợ chắng tinh. Tui vẫn còn nhớ một hôm, đang đứng sắp hàn vô lớp, tụi tui ào ảo như cái chợ vỡ, bã lù lù xuất hiện trên cầu thang, áo dài đen, kiếng đen, trời, tụi nhỏ sợ hết hồn, đứa nào cúng nín khe!
Hồi đó đằng sau trường có bán nhiều món rất hấp dẫn như là me ngào, chuối nướng, củ sắn non. Củ sắn non nhỏ xíu, mỗi lần mua cả nón (không có chi đựng, ngã nón ra xài), đem vô lớp ăn. Ăn xong xã tùm lum, bà VT

xuống lớp cảnh cáo. Tui vẵn còn nhớ lời bã nới :"Cô không cấm các em ăn nhưng các em không được xả rác ngoài hành lang, tôi cho cả lớp 20 điểm xấu để lần sau nhớ".

Dạo tôi vào Gia Long, Trưng Vương mới di cư ngoài Hà Nội vào chưa xây xong trường nên họ phải học nhờ Gia Long. Hình như phía bên Bà Huyện Thanh Quan dàn cho Trưng Vương. Các nàng Trưng Vương rất tân thời, cô nào cũng diện, trong khi đó tụi này có đứa còn đi dép cao su đi học, bị mấy nằng Trưng Vương gọi là " Cao Bá Nhạ" = Campagnard = dân nhà quê. Lúc đó cả GL và TV không có mặc đông phục trắng, ai muốn bện áo màu gì tha hồ. Mãi đến năm tôi lên Đệ Ngũ trường mới bắt học sinh mặc đồng phục trắng. Tui không nhớ năm nào ban giám đốc bày đặt đồng phục màu xanh, đi dép 2 quai trắng, bài hat " Màu xanh" được chọn làm bài hát cho trường. Tụi con gái phả đối kịch liệt nhưng mấy bã không nao núng, cuối cùng học trò chịu thua, nhà trường mua lụa xanh về phân phát cho học sinh đem về may áo dài. Cái mặt tui coi hắc ám khi bận cái áo dài màu xanh, ghét quá trời.
Gia Long có huy hiệu nền xanh, hoa mai vàng, khi vào trường phải đeo huy hiệu đang hoàng. Huy hiêu có kim gắn phía sau nên khi ra khỏi trường là tụi tui gỡ dấu đi hết, sợ thiên hạ chọc quê. Về sau này để tránh cái nạn đó, ban giám đốc bày ra huy hiệu bằng vải, may luôn vào áo, thế là lũ học trò hết có đường tháo ra. Tui cũng không hiểu sao có nhiều người ao ước được vào GL trong khi tụi tui được vào lại lấy làm mắc cỡ khi đeo huy hiệu ra đường??????

Lớp tui học gồm có 60 mạng, nhớ không hết chỉ vài người đặc biết vẫn còn in trong óc tui. Thuở đó, học sinh nhiều người còn quốc tich Pháp, mang tên Pháp. Như trong lớp B4 của tui có 2 đứa, một nhỏ tên là Jacqueline Thérèse Rande, sau này đổi thành Nguyen thị Hường. Cô ta có lai Tây. Còn một nhỏ khác tên là Henriette Trần thị, sau lấy tên là Thanh Dung, bạn thân của tui. Ngoài ra lớp có Bùi Kim Vân, một cô bé thật xinh xắn, học giỏi. Kim Vân có nước da trắng nõn, môi đỏ hồng, tóc bông bềnh, đen nhánh. Vân học rất giỏi, lại hát hay. Năm đó lớp tui có làm màn kịch Trọng Thủy Mỵ Châu, KV làm vai chính. Khoảng đâu gần cuối năm, nhà trường bắt phải khám sức khoẻ, chích thuốc ngừa lao. Sự không may, người ta khám phá ra KM co vi trùng lao, thế là họ không cho Vân đi học nữa. Gia đình V nghèo, không đủ tiền cho V đi học trường tư, nên nàng phải ở nhà giúp mẹ may vá ,thêu thùa làm kế sinh nhai. Từ ngày đó, tui không biết cuộc đời của V ra sao. Cuộc đời thật đáng buồn vì tui nghe đồn có một học sinh khác cũng nhiễm binh lao nhưng vẫn được ở lại GL nhờ gia đình cô ta có tiền.

Không nhớ bài này tên gì nhưng KV hát trong vở kịch "Trọng Thủy Mỵ Châu", nó có những câu như ri:
"Một người ngồi bên kia sông im nghe nước chảy về đâu"
Một người ngồi đây trông theo nước chảy đoi dòng"

........Hẹn hò gặp nhau thiên thu cho phong phú đời về sau!"

Độc giả có ai nhớ, tiếp tục.

Tôi được xếp ngồi dãy gần cửa sổ phía PTG, bàn thứ 5. Cùng bàn có nhỏ Tuyết cao, Xuân lùn, và Tân.
Tuyết cao ít nhất cũng 5'5, Xuân chỉ có 5 ' còn tui và Tân cỡ 5'3". Bàn trước có Yến, Xuân mơ, Bich Liên. Tụi tui hay chọc Yên, kêu là Kiến dương. Trong bàn của tui, chưa đứa nào biết bận xú chiêng nên chi khi thấy mấy nhỏ bàn trước bắt đầu bận, tụi này chọc hoài. Đúng là con nít vô duyên.
Lớp có nhiều giáo sư tùy theo môn nhưng tôi chỉ nhớ có cô Hàm dậy sử địa, cô Thu Nga dậy Viêt Văn, Bà Lý dậy Pháp văn và cô Tuệ Quang dậy Anh Văn.
Cô Tuệ Quang du học bên Anh về nên cách phát âm của cô theo kiêu English, theo lỗ tai của tui lúc đó nghe tức cười sao đâu. Có một lần, cô gọi nguyên bàn đứng lên đọc một hàn tiếng Anh trong cuốn Anglais Vivant, tui lăn ra cười làm mấy nhỏ kia cũng cười luôn, thế là lại bị la một trận.
Bọn học sinh ở saigon biết nhiều tiếng Pháp hơn dân miền ngoài vào , khi bà Lý bắt đàu nói tiếng Pháp, đứa nào cũng hiểu, may là tui hồi nhỏ có học Jeanne d'Arc còn nhớ chút chút. Tui ngán nhừt viết dicté tiêng Pháp, phải đổi tùm lum, nào là giống đực, giống cái, số nhiều, số ít , sao mệt quá. Mỗi lần viết chính tả giò bà Lý, tui faute đỏ trang giấy. Bà Lý ghét tui vì học dốt, lại thêm cái mặt lúc nào cũng lầm lỳ không biết cười miếng chi như mấy người khác (tại tui nhát gan) Con Lài sau này nói với tui (không biết có thật hay không) là bà Lý, nói cái mặt tui chắc về sau có nước đi tu chứ con trai chắc không đứa nào cưới. :lol:

Trường đong học sinh, mặc dù rộng lớn như vậy vẫn không đủ chỗ nên GL chia ra hai nhóm. Từ đề thất tới đệ ngũ, học buổi chiều từ 1 giờ trưa tới 5 giờ chiều, đệ tứ trở lên học buổi sáng.
Ngày nào má tui cũng phải lo nấu cơm sớm để kịp cho tui với thằng em trai ăn để đi học , Có nhiều hôm cơm mới nấu xong ăn vội, ăn vàng thiếu đièu phỏng miệng. Ăn xong, leo lên xe đạp đi học dưới trời nắng chang chang. Đàu tiên tui còn chịu khó đội nón, sau mỗi lần chạy ngang cầu Kiệu bị gió quá, tui dẹp.
Buổi chiều tan học, phải ra sắp hàng chờ hạ cờ mới được về. Tui với con Tuyết cao, chuông vừa reng , hai đứa phóng ra chỗ để xe, lôi xe ra, đứng hờm sẵn. Cờ vừa hạ xuống là hai đứa tui đẩy xe thật nhanh ra cổng, phõng chạy thật nhanh cho tới góc đường Phan Thanh Gian and Hai Bà Trưng chia tay, nó về Dakao, tui về Phú Nhuận.


Bóng rổ vào thời đó rất thịnh hành, trường GL có một đội bóng rổ rất hay,chỉ thua có mình Tinh võ, trường trung học Tàu trong Chợ lớn. Tui cũng bày đặt ghi danh học chơi bóng rổ. Sáng nào cũng dậy sớm đạp xe vô trường tập.Cô Hương Thủy , huấn luyện viên là người dạy tụi tui. Cô HT ghét tui tại tui chơi dỡ quá , nên chi nửa chừng tui bỏ cuộc. Đội bóng rổ GL có chị XL làm toán trưởng. Chị là một ngôi sao sáng chói trong lãnh vực này. Ngoài bóng rổ, chị còn là cục cưng của bà tổng giám thị VT.
Năm tui lên đệ lục, tui than với ba tui là tiếng Anh tui dỡ quá,ông già cho tiền đi học thêm Anh ngưở trường Trần Gia Độ bên Dakao.
Nói là trường nghe cho nó oai chứ thật ra đó chỉ là một cái phòng day ra mặt tiền đường, bên trong ông Trân Gia Độ, chủ trường du học bên Anh về, đặt 2 dãy bàn đối diện nhau, môt bên cho phái nam một bên cho phái nữ. Tổng cộng lớp tui có chừng 4 chục mạng. Ngồi kế tui có một cô , hình như tên Ánh,rất đẹp. Một hôm tui thấy cô ta vô lớp mặt hầm hầm, tui hỗng biết chuyện chi. Xong đang ngồi chờ thầy vào, cô ta la cái anh ngồi trước mặt , " sao anh nhìn tui hoài vậy?" hehehehe.Thật là buồn cười, anh ta ngồi bàn đối diện,không nhìn thắng chẳng lẽ nhìn ngang !!!! Cái cô này nghĩ mình đẹp nên làm tàng. Anh kia cũng lên tiếng , "Ai nhìn chị hồi nào, cái chị này thiệt vô duyên!" Hai người cãi tới, cãi lui, tui thấy quê quá sức, đến khi ông TGD vào họ mới im.
Nhờ học mấy tháng ở TGD, khi trờ vào Đệ lục, anh văn tui khá hẳn.

Hai năm đầu, đệ thất và đệ lục, học sinh phải học 2 ngoại ngữ, gần cuối năm đệ lục, nhà trường bày thêm tiêng Đức và chữ nho. Khi sắp sửa lên đệ ngũ, Bộ giáo dục quyết định học sinh chỉ cần học một ngoại như, Anh hay Pháp. Tui về nhà tham khảo ý kiên ông già, ỗng nói: "Con nên lựa tiệng Anh, mai sau trên thế giới, chỗ mô người ta cũng nói tiếng Anh." Vậy là tui nghe lời ba chọn Anh văn làm sinh ngữ chính.
Khi lên đệ ngũ, mấy tháng đầu trường còn có lớp chữ Hán. Ông thầy dỵ chữ Hán tên Tạo. Ông cụ thật hiền lành và vui vẻ, cách dậy của ông cũng hay. Bao nhiêu năm nay chữ trả lại thầy hết, tôi chỉ nhớ viết chữ "Tâm".

Ông Tom Two Arrows

Gần cuối năm nhà trường ra thông cáo mời học sinh đến trường vào buổi tối xem ông Tom Two Arrows trình diễn. Chương trình bắt đầu vào lúc 7 giờ tối. Tui xin má tui cho phép đi coi, bà già bắt anh Năm chở tui lại trường.
Buổi tối hôm đó trường nhộn nhịp, học sinh nghe nói có người Mỹ đến trường, ai cũng muốn xem.
Sân khấu được lập ra trước canteen phía đi ra sân sau, cuối đường Catinat.
Ông Tom 2 Arrows là người My da đỏ (Native American) do Hội Việt Mỹ đưa đến để giới thiệu sơ sơ vắn hóa của họ. Ông nói về đời sông bên Mỹ của người da đỏ (lẽ tự nhiên là có người dịch sang tiếng Việt chứ tụi này đâu hiểu nổi) Sau đó ông vẽ môt bức tranh hình ông lãnh tụ trong bang, đội mú có gắn lông eagle dài gần tới chân. Tui nghi hình có trước ỗng chỉ đồ lên chứ làm gì mà vẽ vù vù có 10 phút là xong một cái hình thật đẹp. Mà ỗng còn vẽ ngược nữa mới ngộ ! Sau khi ỗng vẽ xong, đưa lên cho khán giả coi, tụi tui vỗ tay rốp rốp. Sau đó ỗng chỉ cho tụi tui hát bài da đỏ. Hahahahah Sau cùng, một chị lớp lớn, hình như đệ nhị hay đệ nhất lên tặng hoa nói một tràng tiếng Anh, lũ con nit lớp đệ thất như tụi tui thán phục cùng mình, ước ao một ngày nào đó sẽ nói tiếng Anh được như Chĩ. Không biêt bây giò chị đó ở phương trời nào, còn sông hay chết????
Năm tui lên đệ lục, Trưng Vương dọn qua nhà mới gần sở thú, duy chỉ có một lớp quyết định ở lại, được biến thành đệ ngũ 11. Các chị toàn là người Bắc, rất tân thời và đẹp. Dạo đó GL chưa bắt học sinh mặc đồng phục trắng, ai muốn bận áo màu gì tùy hĩ. Trong lớp Ngũ 11 này có 2 chị rất thân nhau, luc nào cũng mặc áo màu sắc giống in nhau. Có một lần họ mặc áo dài nền xanh nước biến đậm, có đốm trắng, đỏ, vàng giống như da con kè nhông. Một chị người thon nhỏ, eo óng đẹp lắm còn người bạn to phục phịch, ngực đồ sộ như Dolly Parton. Thấy 2 cô đi với nhau ai cũng phát cười vì họ tương phản nhau quá, lại thêm mặc áo như con tắc kè. Cô Tư Mỹ phải kêu chị mập vào khuyên : " Con nhỏ kia người nó ốm, nó bận áo thứ này coi đẹp chớ còn em người như vậy, không nên! " Như vậy chị ta vãn tỉnh bơ.
Con Dung với tui hai đứa dộng 2 cái áo dài đỏ chói có đốm đen đi học. Qua năm đệ Ngũ, mấy bã bắt mặc đồng phục màu trắng, như vậy là hết màu mè. Buồn quá ! Còn nữa, mấy bã bày đặt thêm đồng phục màu xanh để bận đi diễn hành. Cái màu xanh thấy thật thảm sầu. Ngày nào tụi tui cũng tập hát bài "Màu xanh". Vậy là tụi tui phải mẵc áo màu xanh, đi dép 2 quai màu trắng, trông ngố không thể tưởng tượng được. Mỗi dịp lễ 2 bà phải đi diễn hành, tan ra đi về dọc đường mắc cỡ gần chết.

Tình cờ đọc qua trang Ghi Bút của Gia Long tôi thấy một tên quá quen thuộc. Tôi nhớ nhỏ này học chung đệ lục với tôi tên ML. Ở đời có nhiều người mình không thân nhưng sao luc nào cũng nhớ còn nhiều người học chung bao năm cũng không nhớ. ML có mái tóc dài thật là dài và nhiều lắm, hơi dợn dợn nên ML hay thắt bịm ML không cao lắm nên ngồi bàn gần giữa. Tôi còn nhớ ML được chuyển từ một trường trung học ở tỉnh khác tới chứ không lên tuè đệ thất với tôi.
Trong ghi bút có để email của ML, tôi lật đật email hỏi thăm. ML viết lạ và rất phục trí nhớ siêu việt của tôi. HAHAHAHAHA nhớ hay như vậy nhưng học dốt vẫn dốt.

Mỗi tuần vào ngày thứ tư tụi tui có giờ thể dục. Trường ở VN không phòng riêng (locker) cho học sinh thay quần áo , tụi tui phải thay đò thể dục ngay trong lớp. Nếu hên được giờ đầu là giờ thể dục còn không đang giữa ngày phải thay quần áo ra sân tập. Bọn con gái tụi tui ưa mắc cỡ , đâu dám cởi quần cáo trước mặt nhau, tụi tui chế ra cách thay từ quần dài qua quần phùng rất hay. Đa số đứa nào cũng bận quần dây thun nên kéo ra vô dễ lắm , cứ việc bận cái quần bùng ra ngoài quần dài, xong từ từ lôi cái quần kia luồn qua ống quần bùng, lôi ra. Hết giờ thể thao lại phải rửa chân tay, thay quần áo thật nhanh để kịp vào học giò kế tiếp. Về sau này tụi tui lớn rồi hết biết mắc cỡ, con BT còn dám cởi hết quần áo nhảy lên bàn múa.
Khi tôi còn học tiều học, tôi rất giỏi toán, cho tới năm đệ thất vẫn còn được . Khi lên đến dệ lục, toán bắt đầu chuyển hướng từ cộng trừ nhân chia qua đại số và hình học. Tui đâu có biết mấy nhỏ cùng lớp đi học thêm mùa hè. Đứa nào có anh học lớp trên được kèm ở nhà . Nên chi khi vào học, mấy bà thầy dạy toán đinh nình là đứa nào cũng biết về hình học , đại số . Mấy bã không thèm giải thích gì ráo, nhảy a vô, kêu một em lên bảng chứng minh hai góc bắng nhau . Tui ngồi ngẩn ngơ chả biết mô tê gì hết ráo . Lại còn tự nghĩ, " mấy người này thật vô duyên, khi không bày đặt chứng minh hai góc bằng nhau làm cái quái gì đây".
Thế là từ ngày đó tui như người bị hụt chân, không hiểu gì về hình học . Đại số còn nuôt được, chớ hình học tui chịu thua luôn .

Lên đến đệ Ngũ vì tôi lựa Anh văn làm sinh ngữ chính nên chỉ học chung với học sinh lựa cùng sinh ngứ.
Năm đệ tứ, lớp của tôi nằm ngay trong góc dãy đường Đoàn thị Điểm và dãy kế sân thể thao phía sau.
Tôi vẫn lười biếng, ghét nhất là giờ Việt văn. Sáng nào vào phải nộp bài làm về Việt văn, tôi hay mượn của bạn để copy. Học dốt như vậy không hiểu sao tôi đi thi lúc nào cũng đậu. Lớp lúc đó cũng có nhiều học sinh trên 14 tuổi, lớp tôi có một cô gần cuối năm lấy chồng, đi học vác cái bầu to tướng, làm nhỏ Trần Lương cứ nhắc là làm đơn đi thi Trung học đệ nhất cấp, nhớ kèm theo khai sinh em bé. HAHAHAHA

Hồi đó lại còn có cái màn chơi chị em hộc bàn. Học sinh lớp lớn bưởi sáng, viết thư để lại cho học sinh lớp nhỏ bưởi chiều ngồi cùng bàn, làm chị em. Ngày nào vào lớp, tôi cũng lục hộc vàn tìm thư của em nuôi. Chuyện ngẫu nhiên, tôi quen một em về sau này mới biết nó là em con bạn cùng lớp của tôi. Hơn 10 năm sau cô em hộc bàn của tôi trở thành một ca sĩ khá nổi danh - Ca sĩ Uyên Ly.
Tôi nghe mấy chị lớn nói đệ tam là lớp ăn chơi không phải lo thi cử gì hết nên khi lên đến lớp này tôi học hành một cách tài tử. Môn nào thích thì học, môn nào không thích, chẳng hạn như toán, tôi lờ luôn. Giáo sue toán năm đệ tam là thầy Băng Tuyết. Ông thầy đọc sói sọi, rất nghiêm nghị, khó tính. Tôi sợ thầy quá sức cho đến nỗi cả năm không có quyển tập toán. Bà Lưu Đình Việp dậy Pháp văn. Nghe nói bà là em gái Cô Tu Mỹ nhưng sao hai chị em khác hẳn nhau. Cô Việp rất vui, ăn mặc rất điệu, lúc nào bà cũng khoác khăn choàng, coi thật sang. Tụi tôi hay xin cô cho tiền xuống canteen ăn quà. Cô dễ tính, chiều học sinh, cũng đồng ý. Có một lần cô đãi cả lớp gỏi cuốn, ngày hôm sau gần nửa lớp đau bụng phải nghỉ nhà, từ đó về sau cô hết dám cho phép tụi tôi ăn quà trong lớp.
Pepsi Cola muốn khai trương thị trường ở Vietnam, họ chở cả xe nước ngọt tới Gia Long cho học sinh uống thả cửa. Mấy nhỏ bạn tuyên bố Pepsi có mùi giống mùi rệp, thế là không đứa nào thèm uống, bao nhiêu chai Pepsi đem đổ xuống cống.
Qua Đệ Nhị, tụi tôi phải học chăm hơn vì cuối năm phải thi Tú Tài Phần I. Vậy chứ tới giờ Sử Địa vẫn làm biếng như thường. Giáo sư Sử Địa năm đó là thầy Tường Minh. Mỗi khi thi lục cá nguyệt, thầy nói với cả lớp : "Các chị cứ việc mở sách ra xem, tôi chỉ cần có điềm cho đẹp sổ". Bà Hà đạy toán, rất hay nhưng tôi ngu quá, cô gọi lên bảng một lần sau đó cạch mặt tôi luôn, không muốn làm mất thì giờ mấy trò khác.
Hằng năm vào dịp Tết, các trường trung học trong Saigon có làm Nguyệt sạn Làm xong đem đi bán cho các trung học khác. Mây ông con trai bên Petrus Ky, Chu Văn An, năm nào cũng đặt bàn gần đường Catinat bán báo. Chao ơi, mấy cô đến giờ chơi cứ lượn đi lượn lại trước mấy bàn bán báo.
Nếu ngồi kể cho hết những kỷ niệm thời đi học , không biết viết cả chục trang giấy đã hết chưa, nhưng tôi không dám bắt tội đọc giả đọc bài văn lủng củng của tôi, nên xin chấm dứt.


Năm tui học đề tứ, Saigon có tổ chức đại hội thể thao, các trường trung học đưa học sinh đi tham dự ngoài sân Tao Đàn. Gia Long biểu diễn thể dục nhịp nhàng, gần như múa , di chuyển theo nhạc. Mấy nhỏ lớp đệ tứ phải đi tập cái này mỗi ngày. Khi gần đến ngày trình diến, cô Hương Thủy dẫn lũ học trò, đã mặc đò thể thao - quần phùng, áo chemise - đi ra vườn Tao đàn dọt. Tụi tui phải đi bộ từ GL tói Tao đàn. Một hôm đang băng qua đường, có mây ông con trai đậu xe chờ cho bọn này qua, bỗng dưng có một ông la lên : " chời, chời, con nhỏ này có cặp giò đẹp quá! " Tui nhìn dao dác coi nhỏ nào được khen, " ỗng khen mày đó chứ khen ai!" một nhỏ bạn cười , tui ngạc nhiên, thuở giò chưa có một người Viêt Nam nào khen tui hết trơn, cho dù chỉ khen cặp giò. Từ ngày đó tui bắt đầu để ý tói bộ chưn của tui.
Ngày đi trình diễn, học sinh các trường họp lại tấp nập ngoài sân Tao Đàn. Mây cô trương Tàu trinh diễn rất hay, xong tới Trưng Vương. Người ta tân tiến, bận quần short, trong khi đó mấy em Gai long bạn quàn phùng, thiêt nhà quê. Đoàn được chia làm hai toán, một toán căm khăn vàn, một toán càm khăn đỏ, mục đich là sau khi múa xong sẽ thành hình lá cờ Việt Nam. Nhưng mấy cái khăn nhỏ xiu, chả ai thấy gì ráo.

Định không viết thêm nhưng chợt nhớ vái chuyện thời đi học , tui quay lại đây thêm chút xíu, cũng như tui viết ký ức thôi.

Sau khi ở đệ Tam lên đệ Nhị, tôi mất đi mấy đứa bạn nhưng lại thêm mấy người mới. Nhỏ H. thi đậu vào sư phạm học làm cô giáo dạy tiểu học, nhỏ Nga chạy qua ban C , nhỏ Xuân bị xếp qua lớp khác. tôi quen được Bach Tuyết, chị Nhung, Phương Mỹ, Phung. Bạch Tuyết người đẫy đà, da trắng nõn , có giọng hàt ngọt ngào quyên rủ. Nó hay nghịch nên ngồi chung bàn tui cũng lây tánh nghịch ngợm của nó. Chị Nhung người nghiêm trang, có thân hình thật nẩy lửa, khi nào cũng mặc áo có eo nhỏ xíu.


Tôi với thằng em mê nhạc ngoại quốc, các ca sĩ Mỹ như Pat Boone, Paul Anka, Elvis là thần tượng của chị em tôi . Thăng em gia nhập hội ái hữu Paul Anka, đi đâu cũng gài huy hiệ có hình Paul .
Tui thích viết thw xin hình tài tử màn bạc . Có làn tui viết cho Pat Boone, mấy tuần sau nhận được hình của ỗng . Hôm đó má tui ra nhận thơ, khi bã thấy thơ từ bên Mỹ gửi về, có hình Pat Boone, bã mừng quá vừa chạy vừa reo " Nga ơi, PB gửi hình nè!" Ba tui ghét lắm, thấy mấy mẹ con tối ngày mê chuyện tài tử .
Đem vào trường khoe, có con nhỏ Tuyết bên Tam B xin mượn về thờ vài ngày .


Khóa đệ nhị (lớp 11 bây giờ) của tui là khóa cuối cùng phải thi vấn đáp khi thi Tú Tài I. Ngày xưa, khi thi tú tài có 2 phần, phần viết và phần vấn đáp. Đạu thi viết xong, vài tuần sao vào vấn đáp. Có đậu vấn đáp mới đậu hoàn toàn, nếu rớt vấn đáp, tháng sau thi lại. Còn không phải ở lại đệ nhị một năm.
Năm đó tui bị bịnh yếu tim suốt mùa hè tui đi bác sĩ triền miên. Tui không biết tại tim yếu hay tại tui nuốt một cái lòng đỏ hột gà nên sinh ra bịnh. Vậy chớ tới ngày thi tui cũng ráng khăn gói lên đường. Sau khi đậu phần viết, 2 tuần sau tụi tui phải thi phần vấn đáp.
Chỗ thi vấn đáp của tui là Petrus Ký, xa tuốt gần Cholon, ngán quá.

Ấy thế chứ đến ngày thi, mặc dù trong người không khoẻ, bài không thuộc (có học đâu mà thuộc) tui cũng lên đường đi thi (phải nhờ thằng em chở đi chớ không đủ sức nổ máy xe Solex)
Trường Petrus Ký sáng hôm đó rộn rịp nam thanh nữ tú, mặt anh chị nào cũng đầy nét lo lắng mặc dù được dịp gần người khác phái.
Giò đầu tiên tui vô thi Vạn Vật, câu hỏi dễ nên trả lời thông suốt. Nói nào ngay, môn này là môn tui thích nhứt, có vẽ hình và thỏa tính tò mò của tui. Sau đó, tui thi Công dân giáo dục cũng tạm được.
Trong khi chạy tới chạy lui tìm phòng thi, tui đi ngang phòng thi Sử Địa, nghe ông giám khảo la hét trong đó, tui cũng teo quá trời. Sau khi thi hết các môn, chỉ còn môn Sử Địa tui còn ngần ngại nhưng nếu không thi làm sao đậu được đây??? Thế là tui liều mạng xông vô phòng trình diện. Hình như tui là thí sinh cuối cùng cho môn này.
Ông giam khảo cho tui bốc thăm một đề tài, tui run rẩy thò tay vô cái hộp, bốc lên một miếng giấy, khi mở ra tui hoảng quá - câu hỏi về Đia lý Nhật bản. Chúa ơi, thuở giờ ai để ý tới địa lý Nhật bản làm chi nè, tối ngày tui học cái gì đâu không. Cầm miêng giấy trong tay tui bao nhiều chữ nghĩa bay đâu mất tiêu. "Thưa thầy, con không biết cái này!"
"Tôi cho chị bôc thăm thêm một lần nữa!" Tui lại thò tay bốc thêm một đè tài. Sao tui cứ bị cái nước Nhật bản này trù hoài không biết vì lần này nó hỏi xac đáng hơn - Sông ngòi Nhật Bản.
Tui quýnh quá, nhưng cũng ráng nói cho ỗng biết là tui không biết gì về sông ngòi Nhât bản.
Ông thầy chán quá, phán " Vậy chị biết cái gì đẩy" " Dạ thưa thầy, sông ngòi Vietnam!"
"Nói cho tôi nghe sông ngòi Vietnam đi xem sao!"
"dạ, Nưỡc Vietnam vừa dài vừa hẹp, núi gần biển nên các sông đều ngắn. Hai sông chính là sông Hồng và sông Cửu Long! " Xong tui tịt luôn. " Còn gì nữa không?" " Dạ hết rồi thầy!"
Ông giám khảo chán quá hỏi tôi :"Học trò tường nào mà dốt thế này hả trời!"
"Dạ, Gia long ạ!" " Giời ơi (ông ta người Bắc) Học trò Gia long sao tệ thể" Tui mếu máo :"Dạ, thưa thầy tại con bị bệnh nguyên mùa hè, không học bài nổi!" Ông thầy nhìn tôi một chặp xong gật gù "Đúng, cái mặt chị xanh lè thế kia! Vậy mấy môn khác chị trả lời được không? " " Dạ, cũng tạm tạm thầy!"
"Thôi tôi cho chị đậu đấy nhá! Vào đệ nhất gắng học chăm chăm lên một chút nghe không!"
Tui cám ơn ông thầy xong dzọt ra khỏi phòng thiệt lẹ, sợ ỗng thay đổi ý kiến.
Hôm đi coi bảng, tui không dám đi, cho thằng em đi coi dùm, nó vừa về đã reo tướng lên là tui đậu Tú Tai I


Biết mình đậu xong tui lăn đùng ra bệnh nặng thêm, năm liệt giương cả tháng . Bác sĩ Kiểu, ông bác sĩ đã cúu sống tôi từ tỏng bụng mẹ, khuyên má tôi chuyển qua thuốc Nam . Cũng hay trong sở ba tôi làm có ông bạn làm chung sở có nghề bốc thuốc . Ỗng tới nhà chẩn mạch xong cắt thuốc cho tôi uống. Ngày nào má tôi cũng nấu một siêu thuốc cho tôi uống . Thuốc đắng nghét nên mỗi khi uống xong tôi ohair nhai nước đá, kết quả là sau này hai răng cửa của tôi bị hư, phải vá lại . Sau một tháng uống thuốc Nam, tui bắt đầu ăn thấy ngon miêng, dần dần hồi lại sức . Hết hè, tui đủ sức đi học lại .

Ngày tựu trường tui tới trường sửa soạn lên đệ Nhất (12) . Đứng trước cổng trường chờ mở cửa, tui đứng sau lưng mấy con bạn đồng lớp, tụi nó không thấy tui, con Phương Mỹ cằn nhằn " Cái con N, bụng không có một chữ cũng thi đậu, thiệt là lạ!" Tui bật cười làm, nó quay lại hơi ngượng nhưng tôi nói không sao, cái tạt làm biếng của tui nổi danh xưa nay .
tui vào đệ nhất A2. Năm này tui không nhớ nhiều, không hiểu tại sao. Chỉ nhớ năm đó tui học chung với Anh Phương, DUng, Phương My, Bich Liên, Kim Liên, và Nguyệt. Nguyệt từ Nguyễn Bá Tòng vào. Thầy dạy Triết là thầy Tánh. Không biết sao thầy Tánh nghĩ là tui giỏi Triết , thầy đâu có biết tui quay phim thành thần. Năm đó tui thi rớt tú tài hai, phải học lại thêm một năm nữa.

Cũng nhờ học lại năm thứ nhì tui quen thêm một số bạn mới, QK từ lớp khác chuyển qua, Bích S, Thơm, Thoàn, Kim D.từ Nguyễn Bá tòng vào . Bọn này phá như quỷ nên hợp với tui. Thầy Tánh tấy tui ngạc nhiên vô vàn, thày hỏi tại sao tui giỏi vậy mà rớt, tui rơm rớm nước mắt nói là học tài thi phận. Ngoài thầy Tánh, có thầy Bùi Đinh Mạc dậy Anh Văn, Cô Diệu Chước dậy Pháp Văn, ông Quán dậy Lý Hóa, Ông Thành dậy sử địa, ông Linh dậy Vạn Vật. Sau này có thêm bà Johnson dậy tụi tui đàm thoại, mỗi tuần 1 tiếng, ông Passard dậy đàm thoại tiếng Pháp.
Ngày đầu tiên giờ Pháp văn, tui vô trễ, bước lại bàn cô, tui xin lỗi bằng tiếng Pháp (Cái này cô Dieeuj Chước dạy tui hồi đệ Nhị). Wow, cả lớp xúm lại hỏi tui học ở đâu mà nói trôi chảy quá. Làm cái mũ tui thiếu điều muốn nổ tung luôn.
Ông Quán người nhỏ con, rất hiền nên tụi tui chọc ỗng dài dài, ỗng giận lắm. Lại còn có cái tật, hễ đúa nào học môn nào khá, tụi tui hay kêu là người đẹp của ông này, ông kia. Như AP bị kêu là người đẹp của ông Quán, etc.
Bà Johnson vào dạy một giờ mối tuần, lớp gần 60 chục đứa nên nói được một câu tiếng Anh với bã cũng như chơi Lotto vậy. Bã dạy tụi này hát bài "3 blind mice"

Three blind mice,
Three blind mice
See how they run,
See how they run!

They all ran after
The farmer's wife
She cut off their tails
With a carving knife
Did you ever see
Such a sight in your life
As three blind mice?



Ông Passard dạy tụi tui chừng 3 tháng bỗng dưng biến mất, không thấy ông trở lại, bọn con gái hơi buồn nhưng không biết hỏi ai. Một hôm, giờ Anh Văn, ông Mạc vào lớp hí hửng nói "Tôi xin cho mấy chị biết là ông Passard của mấy chị không trở lại nữa!" Làm như ông thầy này hơi ganh với ông kia tại thấy tụi tui thích cái mã đẹp trai của ông P.

Không biết ở đâu lũ bạn tui biết được tên vị hôn thê của ông Thành. Ngày nào tới giờ ỗng, tụi nó cũng viết tên cô này trên bảng chỗ thật cao để ông thầy không với tới.

Năm đó có vụ đảo chính chống chỉnh phủ Ngô Đình Diệm

Hoc sinh trong trướng nhiều người cúng hô hào đã đảo tưng bừng. Mấy em lớp nhỏ chạy qua phá phách nhà bà hiệu trưởng Huynh Hữu Hội. Mấy con bạn trong lớp tui cũng nhào nhào, tui ghét quá tại thấy tụi nó ngu. Trong khi mật vụ đi vòng vòng trong trường, mấy má bày đặt đã đảo, lạng quạng bị túm vô tù. Tui buồn thấy TT Diệm bị giết.

Sau vụ đó, trường yên tĩnh trở lại, học sinh trở về đời sống binh thường.


Super Member





Posts: 2040
Joined: 4/27/2006
Status: online Năm nào vào dịp tết trường hay tổ chức Tất Niên. Mây ban văn nghệ văn gừng của các lớp hoạt động ráo riết. Lớp thì lo làm báo
Xuân, lớp lo tổ chực đại nhạc hội trong trường. Lũ bạn tôi tìm đâu ra được màn vũ TRăng Rừng. Đội múa cần 8 người , tụi nó kiếm tôi đê gia nhập ban múa nhưng may thay, tuần đó tôi bị lên sưởi , mấy nhỏ bạn phải kiếm người khác thế. Cũng may tụi nó không kiếm ra tôi chứ không cái màn vũ này có lẽ không thành tựu. Bài múa Trăng Rừng năm đó được ca ngợi nồng nhiệt.
Đén cái vụ báo Xuân. HAHAHAHA. Trường Trung học nào ở Saigon cũng có làm báo Xuân. Làm xong đem qua trường khác bán.
Mấy chàng bên Petrus Ky đặt bàn ngay trước đường Catinat bày hàng. Mấy nàng con gái lượn qua lượn lại, lâu lâu giả vờ coi báo đặng đá lông nheo với mấy chàng Petrus Ký. Về phần tui, biết thân phận mình xấu xí, tránh xa mấy chỗ này.

Hồi trung học, mặc dù cũng là pahis nứ, nhưng bọn con gái vẫn chiêm ngưỡng sắc đẹp của người cùng phái. Cô nào được tôn là người đẹp sẽ được học trò đi theo tò tò để nhìn. Hồi đó Gia Long có BẠch Yến, Lâm Lan, Nguyệt Hông là 3 người đẹp nổi tiếng.
Năm tôi học đện nhị, nhỏ Thức, lúc này nó học ban C, kêu tôi " N., mày lại đây tao giói thiệu con bé này xinh lắm"



Nó dẫn tôi lại chố lớp đệ tứ, gặp một cô bé da ngăm đen nhưng khuôn mặt có những nét rất quyến rủ. "
"N ơi, đây là Dung ở gần nhà tao trên Hòa Hưng" Cô bé bẻn lẽn chào , tôi khen cô bé xinh quá, cô cám ơn. Bắng đi đâu một năm sau khi tôi lên đệ Nhât, nghe mấy đưa bạn kháo nhau "Tui bây ơi, đi coi người đẹp đệ Tam, cô nàng Kim Dung đẹp lắm"
Hummmm, cái tên này nghe quen quá, tôi hỏi mấy đứa cùng lớp, "có phải nhỏ này ở Hòa Hưng không?"
"Đúng rồi, sao mày biết!" Tôi chỉ cười. Khi thấy Dung, tôi sửng sốt, ngạc nhiên , cô năng đẹp quá, một vẻ đẹp tân tiến, có lẽ còn đẹp hơn chị Bạch Yến. Dung lớn lên, học trang điểm, che hết làn da ngăm ngăm, đánh mắt đen, tóc đánh bồng. Cô bé còn học cách đi uốn éo, tuy mặc đồng phục màu trắng, Dung đeo quanh cổ một chuỗi vòng màu đỏ nổi bật lên. Tôi thầm nghĩ, trường hợp cô bé này giống in như chuyện lọ lem.
Mấy nàng Gia long bắt đầu đua nhau trang điểm để được tôn làm người đẹp. Một cô nữa, về sau này tôi mới biết cô ta là em vợ của ông thầy dạy học ngày xưa của tôi , tên TX. TX không cao lắm, có thể gọi là nhỏ con, đi học lúc nào cũng trang điểm kỹ lưỡng, tóc bới cao kiểu mấy bà quý phái ngày xưa thời Napoléon. TX điệu lắm. Có mấy bà giám thị rầy TX ăn diện quá, cô ta tuyên bố là má của cỗ cho phép, khuyến khích TX. Mấy bà già hết biết nói sao.

Thursday, July 01, 2010

TRở về Huế,quê nội

Sau 6 tiếng đồng hồ ngồi trên máy bay, ói tưng bừng, cuối cùng máy bay đáp xuống phi trường Phủ bài. Phi trường vẫn không có gì thay đổi sau hơn một năm. Sân bay vẫn nhỏ bé, gần sân bay vẫn còn mấy bãi cát trắng phau như đường (40 năm sau tôi mới thấy chỗ khác có cát trắng như Phủ bài là bãi biển Pensacola, FL).
Kỳ này có ba tôi ra đón, không có anh Tư, ảnh ở lại Saigon chờ ngày đi lên trường Võ bị Đà Lạt (nhóm của ảnh là lớp sĩ quan đầu tiên của Đà Lạt). Trên đường về thành phố, má hỏi ba đã có nhà chưa, ba nói ở tạm nhà chú. Trời, lần nào về Huế cũng phải nhờ chú, thật chán hết sức.
Căn nhà số 13 chú đã cho người ta mướn nên mấy má con tụi tôi phải ở tạm trên phòng khách, phòng thờ của nhà chú. Ba tôi ở đâu tôi cũng không biết.
Ở nhờ nhà chú tôi có cái vui cho lũ con nít nhưng buồn cho má tôi thân ăn nhờ ở đậu. Thím tôi chỉ cho ở nhờ thôi, còn phần ăn uống đêu do mệ nội tui lo. Mối ngày, nếu tui không chạy lên nhà nội, bà cụ cho chú N đem thức ăn xuống cho má và chị em tui ăn. Ngoài những lúc giúp má tui lo cho mấy đưa em, tui rong chơi với mấy cô em họ, người thân nhất là Liên, người bạn đầu tiên khi tôi mới chập chững về Huế.
Lúc đó nhằm mùa hè nên tui chưa phải đi học. Mỗi ngày sau khi giúp má tui chăm mấy đứa em, thì giờ rãnh tui đi theo Liên ra sau hồ chơi. Nhà chú tui ở ngay trên hồ bao quanh thành , chính ra nó là cái moat theo kiểu mấy lâu đài bên Anh thời trung cổ. Hồ đào quanh thành để phòng quân địch tấn công.
Hồ trồng nhiều sen, vào mùa hạ, sen nở rầm rộ, tỏa hương thơm phức. Lúc đó cũng gần cuối hè, hoa đã rụng chỉ còn lại gương sen, mấy đứa em họ của tui tối lào cũng ra sau hồ bẻ trộm gương sen về ăn sống.
Đằng sau nhà chú có cây khế chua, tụi tui hay hái khế, cho vào kẹt cửa ép cho hết nước, xát muối, đem phơi nắng sơ sơ xong lấy vô ăn. Vậy mà không có đứa nào bị đau bụng
Bổn phận của tui, ngoài việc đi lấy cơm trên nội, còn phải rửa đít cho em. Mấy đứa em đi cầu xong là tui phải cong lưng rửa đit cho tụi nó , giờ nghĩ lại vẫn còn ớn.


Chú tui có 8 người con, ông con trai giữa năm đó 18 tuổi, tối nào ông em họ của tui cũng bày đạt chơi ú tim. Hắn tắt hết đèn xong bắt tụi lỏi như tui đi tìm. Là con trai nên hắn có thể trèo lên gần nóc nhà làm tụi tui mò trong bóng tối tìm hụt hơi, lâu lâu mới nắm được chân hắn lôi xuống.
Ở nhà chù đươc hơn một tháng, ba tui vẫn lửng lo không chịu tìm nhà để dọn, cuối cùng thím tôi phải nói với má tui lad thím cần lấy lại cái phòng cho ông con trai lấy chỗ học. Má tui năn nỉ khóc lóc mãi ba tui mới kiếm ra được một người bạn có cái nhà trống đang để bán, vậy là mấy hốm sau gia đình tui dọn vô trong thành chiếm cứ ngôi nhà này.

Đó là một ngôi nhà thật rộng rãi, gần 2000 square feet nằm trên đường Cầu Đất. Đằng trước có sân, cổng và hàng rào loại picket fence. Phía sân bên trái nằm giáp ngay một cái am, có vợ chồng ông Từ cư ngụ để coi am. Họ ngang nhiên chiếm một khu đất của căn nhà này biến thành vườn rau. Sau am có một cây sung thật to, trái xum xuê.
Phía bên phải có cái giếng, người trong xóm cũng tới xài tự do vì lâu nay nhà này không có ai ở. Khi gia đình tôi dọn vào, nghĩ cũng chẳng ăn thua gì nên cứ để thiên hạ xài giếng.
Nhà ông này xây nửa Tây nửa ta. Phía trước có một phòng khách rộng có tráng gạch, kế đó là phong đẻ làm nhà thờ theo kiêu VN có cột lung tung. Phia bên trái có 2 phòng xây theo kiểu tân thời làm phòng ngủ, má tôi chiếm một phòng còn phòng kia để đồ linh tinh, valises, rương và một cái garde manger.
sau cái giếng là một khoảnh đất trống kế đến nhà bếp, nhà cầu nhà tắm được nối với nhà trên bằng một nhà ngang. Nhà bếp có phòng cho người làm ở, nhà bếp. Má tôi vấn nấu bằng lò chụm củi, lúc đó khu này chưa có điện, nước gì hết.

Khu xóm này có vài nhà nghèo, tui không biết họ làm nghề gì nhưng nhà ai cũng có vườn. Kế nhà tôi phái bên tay phải có cái vườn thật rộng, họ có cây khế chua mọc sát ngay phía sau nhà bếp của tui, tha hồ cho tụi tui ăn cắp khế. Phía sau cũng một nhà khác, coi bộ khá giả, học có vườn thật rông, trồng chuối. Nhà này là người có con gà trống má tui cho uống rượu hồi đó (Xin đọc bài "Gà Hàng Xóm").
Khu Cầu Đất rất yên tĩnh ,đia quá khỏi xóm có hai cái hồ hai bên đường trồng hoa sen và rau muống, đi lên khúc nữa có thêm nhiều nhà , vườn. Gần nhà tôi có nhà cô Thứ. Cô góa chồng, có 3 đứa con, 2 gái một trai. Cô làm cho sở thông tin, ngày nào cũng đạp xe đạp đi làm. Cô con gái lớn hơn tôi chừng 3 tuổi học Đồng khánh, cậu con trai bằng tuổi thằng em kế tui, rồi đến cô con gái út. Thành ra chung quanh tui không có bạn bè cùng tuổi để chơi. Nhà cô Thứ có cái vườn thật rộng trồng nhiều bưởi. Có mấy cây hải đường có hoa đỏ rất đẹp.
Phía bên ngoài cắt ngang đường Cầu Đất là đường gì tôi không nhớ, xong tới đường Hòa Bình chạy từ đường đó thắng xuống đường Đoàn thị Điểm , đường chậy song song với thành Nội. Cuối đường Hòa Binh là trường Trần Cao Vân, trước mặt trương Tcv có nhiều hàng quán, có quán bà Ấm bán tạp hóa , tiệm thợ may, tiệm giạt ủi, đi lên chút nữa có cái cầu đi Qua Tây Lộc.
Dọn về nhà này đúng vào lúc tựu trường, ba tôi cho thằng em vào Trần Cao Vân, còn tui ỗng cho học ở trường Đoàn thị Điểm, toàn con gái.



Sáng hôm đó trước khi đi làm ba tui đưa tui tới trường, ỗng vô gặp bà hiệu trưởng (bạn ngày xưa của ỗng)làm giấy tờ cho tui vào học xong ra hun tui một cái rồi bỏ đi làm . Ba tui ưa theo Tây, lúc nào cũng thích hun hít mấy đứa con, nhứt là mấy đứa con gái, ỗng cưng hơn bọn con trai (ngoài anh Hai)
Ba tui đi rồi, tui sợ quá, muốn khóc nhưng lóng này tui gan hơn chút nên không nhè . Tui đứng ngoài sân trường, chỗ ba tui để tui, không dám nhúc nhích . Còn nhớ hôm đó tui bận cái áo đầm màu vàng, đi sandals màu trắng, cắt tọc bom bê, đeo bông tai tròn thiệt to. Mặt trời bắt đầu lên cao qua khỏi nóc trướng, mối khi nắng tới chỗ tui đứng, tui chỉ dám nhich vào bón mát vừa đủ che cái thân hình gầy gò, nhỏ bé của tôi chứ không dám nhích xa hơn .
Chuông reng, học sinh bắt đầu vào lớp, tui vẫn đứng ngoài sân, sợ quá làm như mọc rễ xuống đất . Một cô giáo thấy tui đứng một mình, không vào lớp (thiệt ra tui đâu có biết lớp nào mà vô) chạy ra hỏi tui học lớp nào, tui lè nhè "lớp ba" Cỗ bền bảo tui vào cái lớp trước mặt, hối tui vào lẹ lẹ tại người ta bắt đầu phát bài thi .
Cha mẹ ơi, vào lớp Ba mà cũng phải thi, thiệt tụi con nit thời nay sướng hết xấy .


Cô dẫn tui vào lớp, cho ngồi gần một con nhỏ khác coi bộ lớn hơn tui nhiều . Sau khi ngồi yên chỗ, cô bắt đầu cho bài thi , tui thấy bài quá dễ, hình như chỉ có làm toán cộng trừ và nhân thôi . Sau đó tui được nhận vào học lớp Ba trường Đoàn thị Điểm, còn con nhỏ ngồi cạnh tui bị rớt về sau tui gặp nó học bên trường Trần Cao Vân gần nhà tui, phải học chung với con trai .
Lớp tui có chừng 40 đứa học trò, mấy đứa nhỏ con, lùn, được ngồi bàn trên, tuidduocj coi là hạng cao, ngồi bàn kế chót . Hai đứa ngồi bên cạnh tui là con Ngọ và con Kim Anh .
Con Ngọ không đẹp gì nhưng rất dễ thương, nhà nó gần nhà tui nên chơi thân . Con Kim Anh người béo phục phịch, cha mẹ nó mất sớm phải ở với chú thím làm nghề chằm nón , thấy thật tội nghiệp .
Bàn đầu có con Nghĩa, người nhỏ nhắn, trắng treo như con búp bê, cô giáo thương lắm . Tui cứ tưởng nó nhỏ hơn tui ai dè về sau mới biết cô nàng lớn hơn tui 1 tuổi nhưng tại nhỏ con thấy trẻ .
Thời tui ở tiểu học còn phải xài bảng nhỏ để làm bài đưa lên cho cô /thầy coi . Đi học, trong cặp táp đứa nào cũng có cái bảng đen, hoặc bằng đá, hoặc bằng giấy, một hộp phấn để viết .

Cô giáo hay ra toán trên bảng, học trò chép xuống bảng đen, giải đáp xong dơ lên cho cô giáo thấy, đúa nào làm đúng cô cho điểm, làm sai bỏ xuống, không được điểm nào. Tối đưa bảng lên mấy lần, con Ngọ ngồi kế bên cũng đưa lên, cũng trả lời trúng như tôi làm tôi hơi thắc mắc, tại vì tôi biết nó không có giỏi. Tôi bắt đầu để ý, thấy cô nàng liếc qua bảng của tôi cọp dê. Mặc dù là bạn thân , tôi ghét cái tánh này lắm. Thế là tôi gắng viêt nhanh câu trả lời trúng, lật qua mặt bên kia làm lại sai bét. Nhỏ Ngọ nhà tui cọp dê y chang, khi đưa bảng lên trình cô giáo, cô la con Ngọ :"Em Ngọ làm sai sao đưa lên!" Con bạn tui ngơ ngác không hiểu tại sao tôi làm trúng nó làm sai, cứ hỏi :"Tại răng mi làm đúng, tau làm sai rứa hè?" Tui lắc đầu nói không biết.


Cuối tuần tôi hay lại nhà Ngọ chơi. Nhà nó có vườn rộng trồng nhiều cây ăn trái. Căn nhà chính xa tuốt bên trong, kiều miền Trung nhà giàu họ xây nhà như vậy. Mỗi lần lại nhà nó, tôi đứng ngoài cổng réo : "Ngọ ơi, Ngọ " chặp sau nó mới nghe được ra đón tôi vào vì tôi sợ mấy con chó nhà nó quá xá. Tôi vẫn còn nhớ nhà Ngọ có bụi bông lài gần cổng tỏa hương thơm phức.
Chừng nữa niên học, vào mùa Đông, trời Huế hay mưa rì rầm cả mấy tháng. Năm đó trời mưa miết Huế bị lụt. Huế cứ cách 3 năm lại lụt một lần, chỗ nào thấp bị nước ngập cả mấy ngày mới hết. Khu Cầu Đất nhà tôi ở cũng bị ngập nước, cả xóm nhìn như cái sông. Nha tôi nhờ cao nên nước chỉ ngập tới thắt lưng của người lớn. Cả xóm kéo tói nhà tôi tránh lụt, đâu cũng tới 30 chục người gồm cả trẻ con và người lớn.

Ngôi nhà của người bạn ba tui rất rộng, lại có cái rầm thường ở giũa nhà (gần như cái gác lửng nhưng che kín các mặt như một cái lồng , muốn leo lên rầm thượng phải qua phòng ngủ cua má tôi, mở nắp chui lên . Nước cằng ngày càng dâng cao, mọi người phải chui lên rầm thượng . Cả mấy chục người ngồi trên đó, nó không sập cũng là một phép lạ . Lụt đâu dược hơn một ngày, nước hơi rút xuống, thưc ăn gần hết, may sao có một con heo ở đâu trôi đến. Mấy người đàn ông trong xóm nhào xuống bắt con heo làm thịt . Nhờ có nó, cả xóm có đủ thức ăn cho tói khi nước rut .
Nhà ở VN sau khi lụt không bị hư hại nhiều như ở Mỹ nhờ tường xây toàn bằng gạch, nước rút vài ngày là tương khô, chỉ để lại dấu nước thôi .
Sau khi lụt, nước hồ dâng cao, rau muống phải mọc nhanh để vượt khỏi mặt nước nên toàn đọt, ít lá, ăn rất ngon .
Mấy trương học ở Huế thường giữ thông tín bạ của học ở trường, cô giáo chỉ đủa cho học sinh mang về nhà mối tháng một lần cho phụ huynh coi điêm, hạng, ký, xong hoc sinh đem trả lại cho cô giáo cất trong tủ ở nhà trường . Tui chưa kịp đem thì bị lụt nhưng tui giữ kỹ lắm, thông tín bạ cuẩ tui còn mới tinh . Trong khi đó trương Đoàn thị Diểm cũng bi lụt, mấy thông tín bạ của học sinh bị ươt hết . Các học sinh phải mua quyển mới . Tui nhát như thỏ, của mình không sao cũng mua thêm một cuốn nữa, trong khi đó con Kim Anh không có tiền mua .
Tui rụt rè chạy lại nói với cô giáo, vừa nói vừa mếu, " Dạ thưa cô, Thông tín bạ của em không bị ướt, em cho Kim Anh quyển mới của em được không?" Nói xong tui khóc . Cô giáo phat buồn cười, làm ơn mà cũng khóc, thật hết chuyện nói .
Năm tui lên lớp nhì, tui có thêm một con bạn mới. Minh Thanh là con một ông bạn của ba tôi . Ông ta làm cho sở Thú Y, có nhà chính phủ . Minh Thanh rất đẹp, da trắng nõn, mũi cao,mắt đen láy . Gia đình nó đổi từ Phan Rang vào . Con nhỏ này rất khôn (về sau tôi mới biết là nó lớn hơn tôi tới 3 tuổi). Ba má nó tần tiện , không cho nó tiền ăn quà thường xuyên nên chi mỗi khi nó có tiền mua quà, nó hay trốn vào góc cửa để mấy đứa khác không xin . Tụi con nít hồi đó ưa xin xỏ, hễ thấy đứa nào có món gì ăn, chẳng hạn như khoai mỳ (Huế gọi là sắn) kẹo, bánh, tụi nó xúm lại xin " Tội tau mà , mi cho tau xin một miếng đi, tội tội" Tôi nghe tụi nó than van đành phải chia . Cái gì tôi cũng chia cho bạn, tụi nó biết ý tối ngày dụ khị tôi .
Con Minh Thanh ghét lắm, nó mách má tôi "Bác ơi, con N. nó dại lắm, ai xin gì nó cũng cho!" Má tôi chỉ cười "Mặc nó cháu, nó thích cho ai nó cho!" Con nhỏ này khôn quỷ- nó thấy tôi có người kèm ở nhà, nó năn nì má tôi cho nó qua học ké, má tôi cũng ừ .Thế là mỗi ngày nó qua nhà học với ông Hy . Ba má nhỏ này cũng kỳ, con mình được học kèm không tốn tiền, vậy mà họ chẳng có một lời cám ơn ông thầy, cho tới chỉ một lời hỏi thăm.
Nhà nó trong sở Thú Y. Mỗi lần ghé thăm nó, tôi sợ mấy con bò sao đâu.Nhất là mấy con bò có bướu trên lưng, người ta gọi là bò hung,rất dữ.
Sau năm lớp nhì, ba nó bị chuyển đi tỉnh khác, tôi không gặp nó bắng đi 10 năm


--------------------
Tui quên, gia đình MT trở về Phan Rang, tụi này vẫn tiếp tục thư từ cho tới năm đệ ngũ . Nó gửi cho tui một tấm hinh làm kỷ niệm. Trời ,nó lớn lên đẹp quá xá, so với nó tui như con chuột chù . :D
Trường Đoàn thị Điểm có ông thầy dạy âm nhạc tên Ngô Ganh . Thầy Ngô Ganh người nhỏ thó, mặt choắt,có râu lỉa chỉa . Thầy rất tiếu lâm, hay dạy những bài hát thật buồn cười . Thầy có mấy đứa con đặt tên thật ngộ nghĩnh- Đất Sét, Se Sẽ .

Khoảng gần cuối năm lớp nhì, lớp tui có thêm 2 học sinh mới . Đầu tiên là con Cam. Con nhỏ này rất đẹp, nghe nó nói là mẹ nó mới chết, ba nó đem về nuôi, ở với bà vợ chánh . Nó rất hiền dịu, dễ thương . Nhỏ thứ nhì là con Tiếu . Nhò này lớn hơn tui 2 tuổi,da trắng nõn, người cao, mặc áo dài thật đẹp coi rất sang trọng . Hôm Tiếu mới đến trường ngày đâu tiên, tui đang ngồi cạy đất giữa mấy ngón chân (tui đi chân không đi học, chỉ đi sandal khi nào mặc áo đầm đi chơi với má thôi).Chân tôi hay ra mồ hôi nên bụi bám đầy, giữa mấy ngón chân đóng đầy đất . Đang lui cui cào đất, nhỏ này chạy tới said hello, tui ngửng lên thấy một nàng đệp như tiên, tui mắc cỡ muốn độn thổ luôn. Mà cũng không hiêu sao nhỏ Tiếu lại chạy tới làm quen với tôi, thiệ lạ hết sức .
Tiếu trở thành một người bạn thân của tui. Trong lớp có nhỏ Niệm cũng dễ thương. ba đứa tui lúc nào cũng tụm lại làm bài chung. Lẽ tự nhiên hai mợ nay cần tui tại hồi nhỏ tui học giỏi lắm. Không ai ngờ khi lên trung học tui trở thành lục lục thường tài.

1954 Pháp rút khỏi VN, Hội nghị Geneve định đoạt sô pahn của VN. Đầu tiên có tin đồn VN sẽ bị chia hai cắt ngang Huế, lũ con nít tụi tôi sợ quá, đứa nào khóc , cứ lo Huế sẽ vào tay Viêt cộng. Cuối cùng người ta quyêt định cắt ngang Bến Hải, tụi tôi mừng quá.
Hiệp định Geneve được ký, giao một nửa Vietnam cho VC từ vĩ tuyến 17, một nửa bên quốc gia.
Hàng ngàn người ở miền Bắc phải di cư vào Nam, vào Huế. Lúc đó nhằm mùa hè, học sinh còn nghỉ hè nên mấy trường học được dùng làm trại tạm cư cho người tị nạn. Sau khi ở tam tại trường tui 2 tháng, họ được đưa qua định cư bên Tây Lộc.
Hết hè trở vào học thấy trường thảm thương. Người di cư nấu nướng làm mấy bưc tường bị nhám khói, đen thui. Cả tháng sau mới được sơn lại.
Mấy trường học ở Huế rất thích tổ chức cắm trại.
Lần đầu tiên năm tui học lớp nhì, gần hè, trường tổ chức cắm trại ngay trong sân, dưới gố mấy cây phượng. Mỗi lớp chia làm 4 đội, các đội được đặt tên chim như là Hòang anh, Bồ câu, Sơn ca, Phượng Hoàng. Đội của tui là Hoàng Anh, nhỏ Cẩm Du thêu cờ, con chim nhìn giồng như con két . Con Thuận làm đội trưởng, tui làm phó. Trước ngày cắm trại, tui xin phép má tui cho lại nhà con Thuận sửa soạn thức ăn. Trại Hoàng Anh làm bắp cải xào trứng, thịt kho, cơm.
Khi tui lên lớp nhât (6th grade) Đoàn thị Điểm quyết định học trò phải mặc đồng phục tập thể thao. Tụi tui phải bận quần xanh, áo chemise trắng. Quần dài túm ở dưới cổ chân, gài khuy, nhìn như mấy ông lính tự vệ, thấy quê sao đâu.
Năm đó trường có hai cuộc cắm trại. Một lần lên chùa (tui quên tên chùa rồi), không xa mấy nên học sinh đi xe đạp lên chùa, nhà trường có xe bus chở đồ cám trại cho tụi tui. Cô giáo bắt chúng tôi mặc quần áo thể thao nhưng bên trong tui vẫn mặc cai quần trắng / Chỗ cắm trại gần chùa, buổi trưa tui với mấy con bạn chạy qua chùa ăn cắp trái cây, bị mấy ni cô rượt chạy có cờ. Tui sợ bị bắt lội qua suối chạy, khi về tói trại mới biết, cài quần ống túm phai màu, làm cái quần lụa trắng tui bận bên trong bị xanh lè luôn.


Lần cắm trại cuối cùng năm tui học lớp nhất. Kỳ này đi lên chùa Bảo quốc, rất xa nên nhà trường có xe bus chở học sinh tới nơi dựng trại. Chùa ở dưới chân đồi, học sinh các trường dựng trại trên đồi. Kỳ này gồm đủ các trường tiểu học ở Huế, nam nữ đủ hết. Tui con trai mạnh mẽ, lên trại từ tối trước, dựng trại coi khang trang, vũng chắc. Bon con gàí tụi tui, sáng gần 9 giờ mới lò dò chạy lên, tay chân yếu xìu, dựng trại vật vờ thấy phát chán.
Thứ bảy đó lại xui, đâu lúc 12 giờ gần tới giò ăn cơm, tròi nổi cơn giông, mưa tầm tã. Cũng may thức ăn đã nấu xong không đến nỗi nào.
Sau đó tới màn chấm điểm trại. Lẽ tự nhiên mấy trường nam được giải, mấy trại con gái xấu òm, ai cho. Sau khi dẹp trại, còn dư chút thì giờ, cô giáo cho phép tui học trò chạy vào thăm chùa, dặn dò kỹ lưỡng, không em nào được ăn cắp hoa trái của chùa.

Sau chuyến đó, trường không tổ chức cắm trại nữa, rồi tụi tui bận học thi vô đệ thất nên cũng không nuối tiếc gì.
Vào Saigon, đôi khi tui nhớ mấy buổi cắm trại ngày ở Huế , tự hỏi sao Saigon không có ai cắm trại hết trơn. Có biết đâu chiến trang âm ỷ, ai dám cho học sinh lên núi cắm trại như ngày thanh bình.



Hồi tui mới vào lớp ba, sao trẻ con đứa nào cũng có chí. Giờ ra chơi, nhiều đứa ngồi trên thành bắt chí cho nhau in như mấy con khỉ. Ở vùng này nhà nào cũng có cái lược bí để chải chí. Má tui ngày nao cũng chải đầu tui bắt chí. Mấy con chí đực, to tướng, đen thùi lùi, giết nghe cong cóc. Xong tới chí mén (chí mén nhìn giống chí bên Mỹ) trứng chí bám trên tóc. Người nào nhiều chí, tóc trắng xóa , đầy trứng lép. Trứng chắc trong veo, lấy móng tay giết vui lắm.
Sau khi lên lớp nhì, bỗng dưng chí biến mất. Chắc mấy nhỏ lớn lên biết giữ vệ sinh nên chí đành phải rút lui.

Giữa năm lớp Ba, trường tôi có 2 cô bé vào học, không cùng một lớp với tôi. Hai cô này rất đẹp, một cô tên Thu Liên môt cô tên Mạnh Hà. Thu Liên tóc hơi quăn, da trắng mắt đen huyền. Mạnh Hà tơc hơi nâu, da trắng nõn, khuôn mặt dịu dàng. Tôi không được hân hạnh làm bạn với 2 người đẹp của lớp ba , tại mình thuộc hạng xấu. Tụi nhỏ lớp ba như tôi thường chỉ mặc quần dài áo chemise đi học. Lâu lâu tôi có mặc áo đầm nhưng thấy không hòa đòng với bạn nên rất ít mặc, để dành đi chơi với ba má thôi. Trong khi đó, Thu Liên và Mạnh Hà ngày nào cũng diện áo đầm, sang lắm.Hai cô bé này không thích nhau ra mặt (cạnh tranh về nhan sắc ở tuổi lên 10???) Nghe nói ba Mạnh Hà làm chức gì lớn lắm, sáng nào cũng có xe hơi đưa đi học, ăn mắc rất tân tiến, trời mưa đi boót đàng hoàng (tôi bỏ cái màn đi botes từ ngày ở Saigon về, tôi đi chân không cho mát). Hình ba cua Thu Liên làm Đại tá gì đó trong quân đội. Ngày nào tôi cũng nhìn hai nhỏ này chiêm ngưỡng sắc đẹp của hai nàng nhưng có một điều lạ là tôi không hề mong mỏi được đẹp như tụi nó. Sau một thời gian cũng nhàm, ít ai để ý tới hai người đẹp cho tới một hôm Thu Liên nghỉ học, hỏi ra mới biết nó bị con em làm đổ nước sôi lên tay, phỏng nặng nên phải ở nhà. Sau đó ba Mạnh Hà đổi đi tình khác, tôi không còn thấy cô bé nữa.
Trên lớp nhì có cô này tên Kim Biên, người thanh tao, gầy gò, da trắng nõn, ai cũng cho là đẹp. KB cũng như đa số trẻ con hồi đó, không bận quần lót (người SG văn minh hơn, con gái phải bận quần lót). Mấy nhỏ người Huế, bận quần lụa trắng, không có quần lót coi kỳ hết sức. Không biết sao, tụi con nít lại nói là tôi giống Kim Biên. Một hôm, tôi đang ngồi chơi thẻ với mấy đứa bạn, mấy chị lớp nhì đi lại gần, trong đó có Kim Biên, thấy họ chỉ trỏ gì đó, bỗng dưng mặt KB tối sầm lại , nhìn tôi, háy một cái thật dài "Xí !" xong bỏ đi. Từ đó về sau cô ta ghét tôi dễ sợ , hễ thấy cái mặt tôi ở đâu là háy tới đó, xong bỏ đi. Mà tôi có làm gì cô ta đâu, chỉ tại mấy con nhỏ bạn đồn đại là tôi giống KB làm cô ta giận vì trong mắt KB tôi xấu như Chung Vô Diệm.
Tôi không được khôn như người ta, phản ứng rất chậm, cả tháng sau mới bắt đầu bực mình với thái độ của KB. Tôi bắt đầu tấn công người đẹp.

Như tôi đã viết phía trên, mấy nàng con gái Huế dưới 14 tuổi ít có bận quần lót mặc dù bận quần lụa trắng. Nàng Kim Biên nhà tôi cũng rứa. Sáng hôm đó, tôi lôi mấy con bạn chạy lên đứng gần đám học trò lớp nhì, đứng ngay cạnh KB, "Tụi mi thấy dị không tể, bận quần mỏng như rứa mà không bận xì lịp, coi thấy bướm, HAHAHAHA". Lũ bạn tôi hòa theo cười hăng hắc. KB bỏ chạy vô lớp. Hôm sau, nàng có bận quần lót đàng hoàng. Về nhà kể lại cho má nghe, má tôi ngạc nhiên tại sao con nhỏ lù khù của bả biết chọc người ta.

Đi Ngủ Đò
Ở Huế mùa hè nóng lắm, nhiều người thích đi xuống đò ngủ cho mát. Không phải ai cũng có đò hay tàu như bên Mỹ đâu, họ đi thuê đó. Huế có nghề cho thuê đò rất hay. Ba tôi hay đi ngủ đò, lúc nào cũng dẫn ông bạn thân đi, riết má tôi giận quá, làm dữ. Ba tôi đành nhượng bộ dắt mấy chị em tôi đi ngủ đò cho biết.
Mới ở Saigon về còn theo phong tục miền Nam, tôi vẫn bận quần sateng đen. Khi ba tôi dẫn xuống đò, mấy bà bạn của ỗng phê bình "con nịt bận quần đen coi tra trắng quá!" HMMM ghét mấy người này quá tay.
Mỗi cái đò rất rộng, bên dưới có bụng làm bằng gố đánh vẻni láng bóng dùng làm chỗ cho khách ngủ.
Hai đầu của đò cho người chủ đứng chèo. Buổi tối xuống đò, khoảng 7 giờ chiều, trời đã tối. Thiên hạ tấp nập, toàn dân có tiền đi ngủ đò. Đa số khách ngủ đò không ăn cơm chiều ở nhà, để dành xuống đò ăn hàng. Những hàng bán thức ăn như bún bò, nem nướng, chè, hột vịt lộn chèo xuồng nhỏ tung tăng gần mấy đò lớn, ai muốn ăn chi cứ việc kêu, họ chèo xuồng tới gần. Ba tôi nhiều bạn bè, tụm lại đánh bài, tán gẫu. Má tôi không đi tại bã không thích mấy người bạn của ba tôi. Mấy bà bạn ngày xưa của ba tôi cũng không ưa má tôi tại ỗng không thèm lấy mấy bã, chạy tuốt ra Thanh lấy má.
Khoảng 9 mười giờ, mọi người đi ngủ. Trong khi mình ngủ, người lái đò chèo dọc sông Hương đậu lại bên Cồn.
Sáng dậy được đánh thức bằng tiếng nước vỗ vào mạn thuyền. Mấy người lái đò còn tạt nước vào hai mạn thuyền để gố khộng bị khô. Sau đó họ chở chúng tôi trở về bến.

TRường Đoàn Thị Điểm nằm cách một block dưới chân đường Hòa Bình. Nhà tôi ở đường Của Nhà Đồ. Mấy năm đầu, tôi thích đi chân không đi học cho tới một năm, hình như là lớp nhì, không biết ở đâu sâu nhiều quá. Sâu này từ dưới mấy ruộng dọc hai bên đường Hòa Bình bò lên. Sâu màu xám, mình trơn tru, gọi là sâu keo. Chao ơi, tụi nó bò lên cùng đường, tôi sợ chết khiếp vừa đi vừa nhảy tưng tưng để tránh sâu. Hôm sau tôi phải nghe lời má tôi đi guốc đến trường.
Dọc theo đường Hòa Bình, ngày xưa người ta trồng rất nhiều nhãn, cho tới thời chúng tôi nhũng cây nhãn đó vẫn còn nhưng không người chăm sóc nên cằn cội, trái nhỏ xíu.
Má tôi hay kể lúc bà còn bé, đi xe kéo ngang mấy cây nhãn đang mùa, ông tài xế hay ngừng xuống hái nhãn cho mấy chị em. Nghe phát thèm.
Huế có thêm một cái đặc biệt nữa là rắn. Rắn này rất hiền, cổ có khoang đỏ, thân màu vàng như lươn, bò khắp nơi, gọi là rắn học trò. Người Huế thấy rắn này không có giết, chỉ tránh đường cho rắn đi.

Có những thứ ngày xưa hay dùng bây gờ không thấy nữa chẳng hạn như giấy thấm . Ngày đó còn viết bằng mực, đứa nào cũng phải có giấy thấm, có người gọi là giấy chậm, để khi viết xong, lấy giấy đặt lên trên cho mực không bị nhoè . Sau này học sinh chuyền sang dùng bút máy, hiệu Parker được xem là tốt nhất, sau đó Nhật bản sản xuất viét Pilot cũng rất tốt. Bây giờ trẻ con toàn xài viết nguyên tử (ball point pen) viết chữ không còn nét nư xưa .

Huế mùa đông mưa rì rầm, chuyện áo mưa rất quan trọng với người Huế . Đa số dùng áo mưa không tay . Ao trùm kín người từ cổ xuống, hai bên có may chỗ để tay thò ra ngoài để gai nút. Loại áo mưa này rất tiện, chẳng những che cho người khỏi ướt, sách vở dấu bên trong cũng khô. Tui mơ ước được một cái áo mưa không tay như lũ bạn trong lớp, về nói ba mua . Hỡi ôi, ỗng đem về một cái áo mưa thật đẹp, có dây lưng, eo úng đàng hoàng, nhưng lại có tay, như áo manteau . Tui khóc không chịu bận, bị ba tui dọa nẻ cho vài roi (cả đời ba tôi chưa đánh tôi bao giờ, lần này ỗng giận lắm mới dọa), tui sợ phải chấp nhận, nhưng vẫn hậm hực . Sau này ba tôi đổi vào Saigon, tôi dụ khị má tôi mua cho cái áo không tay .


Học lớp nhất được nửa năm, ba tui được việc với nha Tổng Ngân Khố trong Saigon. Ông già mừng lắm, đi liền, để lại vợ con ở Huế. Ỗng tính đi trước để kiếm nhà đặng má thui dẫn lũ con theo sau. Ba đi được đâu 2 tháng, Mấy người con cụ Toại đòi lại nhà để bán, má tui phải lặn lội đi kiếm nhà khác để mướn. Kiếm được một cái nhà trên gần cửa nhà đồ. Cái nhà này nhỏ, có ba gian cách nhau bằng 2 bức tường. Đàng sau có nhà bếp. Nhà không có nhà tắm, muốn tắm đọi trời tối ra tắm ngoài sân hay ngồi trong bếp tắm. Nhà cầu ngoài vườn, mỗi lần làm vệ sinh phải đi ra vườn một khúc mới tới, tròi mưa là cả một vấn để. Cái nhà này xây trong vườn của gia đình bà Hường, người chủ nhà.
Nhà bà Nghè có 3 người con, anh Tùng là con trai trưởng, tới chị Hương, xong tới thằng Bá lớn hơn tui chừng 3, 4 tuổi gì đó. Chị Hương người mập ú nhưng rất dễ thương, anh Tùng đẹp trai , hằng Bá thường thường. Tui lúc đó 12 tuổi nên không ai để ý.
Don tới nhà đó được 2 tháng tới mùa mưa, lại bị lụt một trận nữa. Má tui lúc đó có bầu con em áp út, sau cơn lụt đâu một tháng, má phải đi sanh em. Bã nhắn tin về làng gọi mụ Năm lên chăm bã sau khi sanh.
Mụ Năm chuyên nghề đi nuôi sản phụ, mõi lần ai sinh cũng kêu mụ lên làm. Mụ năm người nhỏ bé, có cục bướu thật to ở cổ nhưng nhờ chịu khó, làm ăn sạch sẽ nên lúc nào cũng có người mướn.
Sanh em được 1 tháng, ba tui gửi thư và tiền về cho bà già sửa soạn đi Saigon. Tui chỉ còn vài tháng học hết tiểu học nên phải ở lại với ông bà nội học cho xong.
Vườn nhà bà Nghè có nhiều chuối, bốn cây vã trái xum xuê. Phía nhà cho mướn có một cây khế ngọt, một cây ổi sẻ. Mấy con bạn tui hay tới nhà leo lên cây ổi hái trái, xanh cũng hái xuống ăn. Ăn hết ổi tới khế , có mấy cây đào trước nhà quá cao, tụi này không được phép hái thôi. Mấy cây đào này, tới mùa trái đầy nhóc, bà Nghè bán khoán cho mấy người buôn trái cây, họ tới hái trọn hai cây. Mình muốn ăn phải mua lại.

Mỗi buổi sáng tui đi học đi băng qua vườn sau nhà bà Nghè. Có một lần trời mưa, anh Năm tui lúc đó học Pellerin, biểu tui lên sau xe đạp cho ảnh chở tại cùng đường. Khi ngang qua vườn, đường đất ướt, vết bánh xe lồi lõm, gập ghềnh, tui bị rớt chiếc guốc. Nhảy xuống lấy được guốc nhìn lên ông anh vẫn tiếp tục chạy xe tò tò. Tui ráng kêu cho ãnh ngừng lại nhưng cái họng tui làm sao kêu không thành tiếng. Nó lào thào như ri " [SIZE=1]anh Năm, anh Năm!"[SIZE=7] Anh tui không nghe, tui thấy ráng đi bộ chút không sao, lặng thinh đi tới trường.
Chiều về ãnh la tui làm ãnh sợ, không biết chuyện gì xảy ra, khi tới trường nhìn ra sau xe con em đâu mất biến.

Nhà ông bà nội tui ngay dưới chân cầu Đông ba, cuối tuần tui với thằng em hay chở nhau ra thăm ông mệ. Hốm chủ nhật đó cũng như mọi chủ nhật khác, tui chở thằng em đạp xe ra ngoại thành như thường lệ. Ngang ngã tư đường Hoabinh và đường gì tui không nhớ, có một đoàn convoi nhà binh toàn xe 10 bánh chạy ngang. Tui ngưng xe đạp lại chờ, đếm vừa đúng 10 cái (không biết tui học ở đâu mà biết convoi thường có 10 cái) yên chí hết rồi, nhảy lên xe chạy ngang đường. Trời đất ai dè có một cái thứ 11 chạy tròi tới, tui thắng kịp chì đụng vào bánh xe thôi, nhưng hai chị em cũng té lăn cù. Mấy anh lình ngừng ngay lại coi chị em tui có sao không, họ la tui quá chừng. Sau khi kiểm soát không thương tích gì hết, tui chở thằng em ra nhà ông nội chơi, chiều về cả hai chị em câm luôn không dám kể cho má tui biết.
Nhưng làm sao dấu được. Chỗ góc đường đó có anh Nghi đứng gác. Anh Nghi làm cảnh sát, người cùng xóm . Chiều về ãnh chạy sang hỏi thăm coi hai đứa tui có sao không. Má tui ngạc nhiên hỏi chuyện chi, ảnh mới kể cho bã nghe. Hehehe, má tui nghe sợ luôn nhưng cũng không rầy chị em tui, má chỉ mừng là hai đứa tui không bị thương. Nhiều con quá riết bã không sợ mất.
Ngoài tụi con Tiếu, con Niệm, Như Lan, Hồng Mận, tui có con bạn cùng lớp tên con Hảo. Nhỏ này rất đẹp, chỉ có tội đi chân chữ bát. Ba nó làm chung ở kho bac với ba tui, nhà rất khá giả. Tui vẫn còn nhớ mấy cây điệp ở nhà nó, cây nào cũng đầy bông. Ở chung với gia đình nó có người cô, em của ba nó. Người cô này có chồng đi tập kết ngoài Bắc, để lại vợ và hai đứa con, thằng Phong với con Sương ở lại Huế. Sau đó ông ta nhắn tin kêu bà vợ đem hai anh em nó ra BẮc. Từ đó tui không găp con Sương , chẳng biết cuộc đòi nó sau này ra sao. Má tui cứ than thở tội nghiệp anh em nó, phải đi ở với CS.
Thương thường mooic khi mua vải, người ta hay ngâm qua đêm cho vải co lại trước khi may. Nhà tui gọi là giặt , Chị Hương mới có cái áo dài màu tím hoa cà, má tui thich lắm, ra chợ mua cùng thứ về cho tui may áo dài. Bã hỏi chị Hương " vải ni có phải giặt không?" Chị Hương lại nghĩ má tui muốn giặt với xà bong nên chỉ nói không cần giặt. Vậy mà má tui cũng tin, không thèm ngâm qua đêm, đưa cho tui đem vải đi may áo. Cái áo dài thiệt đẹp, tui bận ngày đầu ,đạp xe chạy tung tăng. Đến chừng giặt xong, cái áo co lại nhỏ xíu, ngắn ngủn, xỏ tay không vô, đành phải bỏ, tiêc sao đâu. Má tui trách chị Hương "Sao chị nói không cần giăt?"
"Cháu tưởng bác nói là là giặt với xà bong , chứ vải mô cũng phải ngâm hêt!" Tui lớn lên cũng khờ khờ giống in như bà già.

Gần cuối năm tui học lớp nhứt, đâu vào khoảng tháng 3 tháng 4, ba tui gửi thư kêu má tui đem lũ con vào Saigon, ỗng nói kiếm ra nhà rồi. Chi còn đâu 2 tháng mãn trường, học sinh lớp nhất phải sửa soạn thi tuyển vào đệ thất mấy trường trung học (ngoài Huế người ta gọi là thi càng cua phiên âm từ chữ concour), tui không muốn bị học lở dở, má tui đồng ý để tui ở lại với ông bà nội học cho xong lớp nhất. Vậy là tui phải khăn gói ra nhà ông bà nội sau khi đưa tiễn má tui với mấy đứa em ra phi trường.
Máy bay cất cánh rời phi trường Phủ Bài, tui lủi thủi đi theo anh Tư về nhà ông bà nội.
Nhà ông nội tui nay đầu cầu Đông Ba. Nhà xây từ kiếp nào tui không biết nhưng cũ lắm, vì vẫn còn cột cùng nhà. Những cái cột này chia nhà thành nhiều phần, đi không để ý đụng cột u đầu như chơi.
Phần trước nhà chia làm ba gian, ngăn cách nhau chỉ qua mấy cái cột. Một phía làm phòng khách, mott phía làm chỗ cho tụi tui ngồi học, có mấy cái ghế trường kỹ (giống như cái couch nhưng bằng gỗ) Ngăn giữa làm chỗ thờ phượng ông bà tổ tiên. Trước bàn thờ ông nội tui đặt cái bàn, hai ghế trường kỹ hai bên để khách ngồi uống nước.
Kế ngăn trước, song song với bàn thờ, được phân cách bàn một hành lang ngắn đi vào bếp và nhà sau là hai phòng ngủ. Một phòng của mệ tui, một phòng dành cho anh chị tư tui ở. Nói là phòng ngủ nghe cho nó oai chứ cái nào cũng chỉ vừa đủ để cái giường. Phía sau có môt gian rộng để ván ngựa làm chỗ ăn cơm kế đó là chồ nước và nhà cầu.Phía bên kia là nhà bếp rất rộng và tối om. Nhà ông nội tui không có phòng tắm, ai muốn tắm đợi cả nhà đi ngủ hết đứng gần mấy lu nước xối. Bằng không chạy xuống nhà chú tui tắm nhờ.
Cái bếp nhà bà nội tui rộng và dài, không có cửa sổ, vài ngọn đèn điện vàng vọt được dùng để thắp sáng nhà bếp. Lò nấu ăn nằm tuôt trong cùng, theo trí nhớ của tui nó sâu thăm thẳm. Phần lớn của bêp, bà nội kê mấy cái phản ngựa bằng gỗ, trên đó bà cụ để đồ đạc gì bã thu thập bao nhiêu năm. Mối khi bươc vào bếp, bật đèn lên, nhán chạy , nhảy lung tung nghe tí tách.
Bà nội tui già rồi nên nấu ăn kiểu cũng tiếu lâm lắm, nhiều khi tui không thích ăn. Bà nội hay làm cơm chiên cho cả nhà ăn sáng. Cái chảo của mệ cũ xì cũ xịt, cơm chiên những ngày trước rửa không sạch, lâu ngày làm đáy chảo cháy, nên trong cơm chiên lúc nào cũng có mấy miếng than đen đen.

Ở với ông bà nội đâu được một tháng, sáng nào cũng phải ăn cơm chiên có than trước khi đi học, tui rầu quá trời. Một hôm, tui ngủ dậy hơi muộn, sợ trễ giờ vào lớp nên không ăn sáng cơm chiên. Mệ tui hỏi "răng con không ăn sáng , đi học đói bụng !" " Con không đói mệ ơi!" Thế là mệ tui nổi cơn tam bành, bà cụ chửi tui là "mi giống in con mạ mi, kén ăn, kén uống!" Tui giận quá (ai lôi mẹ tôi ra chửi tui phải giận chứ bộ)"Con đã nói là con không đói chứ không phải kén ăn mô!"

Nói xong, tui vùng vằng bỏ đi học.

HEHEHEHE, sáng hôm sau, mới 6 giờ, mệ dậy dúi cho tui mấy đồng bạc, "Con đi mua xôi hay cháo ăn sáng nghe!" Tui ứa nước mắt, thương mệ lo tui không ăn uống đầy đủ. Vậy là từ ngày đó, sáng nào tui cũng hoặc mua cháo hay bún bò ăn sáng, bye bye cơm chiên.

Cháo mấy bà này nấu bằng gạo ruộng màu hơi đỏ, ăn bùi bùi. Họ cho mấy con tôm rim nâu đậm ăn ngon quá xá. Mà họ rim kiểu chi con tôm còn thẳng băng chứ không co lại như mình thường nấu ở nhà. Mãi tới bây giò tui vẫn còn nhớ mây chén cháo gạo lức tôm rim ngoài Huế.

Anh tư tui lấy vợ, còn nghèo nên hai vợ chồng và đứa con phải ở chung với ông mệ nội. Anh chị được ở bên phòng kế bàn thờ, trước nhà bếp.

Anh tư mới tổt nghiệp sĩ quan Đà lạt được mấy năm, mới được làm trung úy nên lương lậu đâu có bào nhiêu nên chị dâu tui phải đi dạy học kiếm thêm tiền. Chị dâu tui là học trò, lúc nhỏ chỉ biết đi học vậy mà sau khi lấy anh tui, chị đảm đang ghê lắm. Chị nghiên cứu nấu ăn nên ngày nào cũng có món ngon do chị làm. Ngày thì ăn dấm nuốt, bữa thì ăn bánh nậm, chạo tôm.

Một buổi tối tui ngủ không được, thấy trong bếp có ánh đèn le lói, tui lò dò chạy vào xem thấy chị đang ngồi ăn cái chi không biết. Thấy tui, chị gọi vô cho ăn. Té ra chị nấu xáo bò ăn với bánh ướt, ban ngày, chị giữ kẽ không ăn gì hết, đợi tới ban đêm vắng vè, mọi người đi ngủ hết, chui vô bếp ăn một mình. Chị nấu món này cũng ngon hết xẩy, bây giờ tui muốn ăn cũng không nấu vì thằng cha ông xã không ăn xúp nước lỏng bỏng.

Con Liên em họ tui thích đi xem ciné nhưng thím tui không bao giờ cho nó tiền nên tuần nào nó cũng rủ tui đi coi chớp bóng, mười lần như một, tui phải bao nó. Nhưng tui không phiền tại tính tui lúc nhỏ bị bạn bè lợi dụng riết quen luôn. Thứ bảy đó hai đứa tui đi coi phim Houdini, the magician có Tony Curtis đóng vai Houdini. Suôt buổi coi phim, con Liên hít hà "Ông ni giống anh Thành quá!" Thành là anh nó, đang đi du học bên Pháp. Tui cứ nạt đùa "Mi nói thiệt không, tau đâu có nhớ anh mi giống ông tài tử!" "Thiệt đó chị Isa, khi mô anh Thành về chị biết!"



Nhà mệ lúc nào cũng có mấy bình nước trà, nước đậu để uống. Uống nước đậu riết ghiền luôn. Con Liên, tại ăn nhiều ớt dầm muối nên lúc nào cũng khát nước, ngày nào cũng chạy lên nhà mệ uống ké nhân tiện chới với tui. Năm đó cả hai đứa được 12 tuổi nhưng tụi tui cao hơn trẻ con khác, lúc đó hai đứa tui cũng đạt tới 5'2".

Một buổi trưa, tui với con Liên đang ngồi rút hết hai chân lên ghế ngựa, hai tay bưng một tô nước to tướng, vừa nói chuyện nhảm vừa húp nước xì xụp.

Bỗng dưng trước cửa bước vào một người con trai cao lớn, đẹp trai. Hắn ta thấy hai đứa tui, cười vui vẻ "Chị Isa, Thành mới về nì!" Tui mắc cở muốn độn thổ luôn vì thăng em họ tui đẹp trai quá trời, trong khi mình giống như con bạch tuộc ngồi húp nước xì xụp, không giống ai hết.

Con Liên nhảy lưng tưng "Chị thấy không, anh Thành giống hệt Tony Curtis!" Tui phải đồng ý với hắn.

Chị dâu tui biết tui thích thằng em họ, tối ngày ngồi kể chuyện gì đâu. Bã kể có người bạn hai chị em con chú bác thương nhau. Tui lăn ra cười, cam đoan với chĩ thích là một chuyện , vượt qua vòng lễ giáo là chuyện khác. Chĩ ngạc nhiên "Con ni nhỏ nhỏ mà biết nói khôn ghê hĩ!"

Mãn niên học, thay vì ở lại Huế thi vào Đồng khánh, tui quyết định vào Saigon ở với ba má.

Nhân dịp Thành cũng phải vào Saigon để đi Không quân nên hắn hộ tống tui lên máy bay. Hắn có thằng bạn tên là Hòa, hình như là Tây lai, thích tui lắm. Cà hai tên nhìn giấy tờ của tui, la lên "trởi bà này còn trẻ quá, mới có 12 tuổi thôi!" Đúng là hai thằng ngu, dùng không đúng chữ.

Vào đến Saigon, tui về ở với ba má ở đường Chi lăng, Phú nhuận, sửa soạn thi vào Gia long.
Đa số con trai trong họ nhà tui đẹp trai. Từ anh hai, tới mấy đứa em, không có ai xấu. Thành và thằng em thứ 6 của tui đẹp trai nhứt, anh năm đẹp nhưng tui không để ý vì tui ghét ãnh. Sống trong một môi trường như vậy làm tui sinh ra kén chọn, gặp ai không đẹp bằng thằng em họ hay mấy ông anh, tui chê. Sau này tui đổ thừa cho mấy ông VN chê tui xấu. HAHAHAHAHA

Quote :
Originally Posted by hope08
Chị Isabella cho em hoi dấm nuốt la gì vậy?



Dấm nuốt nấu như bún riêu, khi ăn cho con nuốt thais miếng vào, dòn dòn . Con nuốt là một loại sứa nnhỏ xíu, hình như chỉ miền Trung mới có . Mùa hè người vùng biển đem ra thành phố bán rất nhiều . Ngoài dấm nuốt, người Huế ăn nuốt chấm mắm ruốc, ăn kèm với rau thơm .
Nói tới chuyện con nuốt tui lại nhớ tới mệ tui với cái tật ưa mặc cả, thêm bớt. Mấy chị bán nuốt cho mệ tui cũng mệt với cụ. Mỗi khi họ xúc nuốt vô chén để đong, mệ lúc nào cũng bốc thêm bỏ vô chén, họ lây ra, thế là hai bên dằng co tới lui, cuối cùng mệ tui thắng, chén nào cũng nhiều hơn người khác.
Nói tới những ngày ở Huế mà không nhắc tới con em họ của tôi thấy như thiếu thiếu.



Liên con của chú tôi, hơn tôi một tuổi nhưng tụi này thân nhau lắm. Liên rất thông minh nhưng không được đẹp nên thím tôi không thương nó bằng mấy đứa con khác của bà. Chú thím tôi có tất cả 11 đứa con, gái nhiều hơn trai, Liên vào hàng thứ sáu. Con gái nhưng nó li lắt như con trai, phá cũng như con trái nên thím càng ghét tợn.

Lần đầu tiên tôi gặp Liên năm tôi 7 tuổi, mới chân ướt chân ráo từ Thanh Hóa về Huế. Tính tôi nhút nhát, thấy ai lạ cũng sợ, vậy mà mới thấy Liên, tôi chạy tới làm quen, hai đứa thành bạn từ ngày ấy.

Có lẽ bị mẹ ghét nên Liên sinh ra có nhiều óc tưởng tượng. Nó hay khoe với tôi về một người bạn gái tên Thủy Tiên. "Chị Isa, Thủy Tiên bạn mình đẹp lắm, lại hiền nữa!" "vậy Liên cho mình gặp Thủy Tiên nghe!" Tôi năn nỉ. Liên luôn luôn từ chối. Tôi kể cho má tôi nghe, má nói chắc là Liên tưởng tượng, đặt ra một người bạn như vậy để an ủi đó thôi.

Lúc tôi ở trên nhà ông bà nội, Liên hay chạy lên chơi với tôi sau giờ đi học về. Nó lên chơi cũng có lý do. Thứ nhất là nhà nó đông chị em, hay ăn ớt muối nên khát nước, máy lọc nước nhà thím lọc không kịp, nó lên nhà ôn mệ uống nước ké. Thứ hai nó lên chơi với tôi, thứ ba để được nhìn qua nhà cụ Sạn . Cụ Sạn, chột một mắt, làm nghề bán thịt heo từ kiếp nào tôi không biết, nhưng ông ta có mấy đứa con rất đẹp, gái cũng như trai. Thằng con trai độc nhất của cụ Sạn, lúc đó khoảng 16 tuổi, đẹp như Tây lai, tên Được. Con Liên em tôi thích Được nhưng không dám cho ai biết.

Con gái ngày xưa không có bạo dạn như con gái bây giờ, thêm nhỏ Liên có mặc cảm mình xấu. Mà dù nó có cặp với Được cũng không xong vì gia đình không môn đăng hộ đối.

Gần nhà mệ tôi có một cô bé mới dọn về, khá xinh. Không biết sao cô nàng, tên là Tám, lại quen với Được. Con em họ của tôi tức lắm tìm cách phá.

Một hôm hắn lên mệ chơi với tôi, đang ngồi uống nước, bỗng nhiên hắn nói "Chị Isa, chị hát cho Liên nghe đi!" "Răng được, giọng mình giống như con ểnh ương, hát hò chi!" "Không mô, Liên ưa giọng ểnh ương của chị!" Tui ngu qua, nghe lời hắn, ngồi hát nghêu ngao. Con Liên núp sau cửa sổ nhìn sang nhà cô Tám, lúc đó đang đứng trước cửa, lên tiếng chửi cô Tám. Cô kia nghe có người chửi mình, nhìn về hướng nhà mệ tui, đâu có thấy con Liên, chỉ thấy cái miệng tui nhóp nhép. Con Liên chửi xong một trận, khoái chí, ngồi cười lăn lộn , lúc đó tui mới hiểu tại sao nó xui tôi hát.
Liên thi vào Đồng Khánh (đây là truyền thống của gia đình chú tôi, con gái học Đồng Khánh, con trai học trường Công giáo Pháp) không đậu, phải học ngoài trường Bồ đề. Nó học rất giỏi, nhất là môn toán. Tôi kém nó một năm nên vẫn còn học lớp Nhất (6th grade) ở Đoàn Thị Điểm, chờ ngày thi vào Trung học.

Ông nội muốn tui thi vào Đồng Khánh xong vô Saigon thi vào Gia Long, kiểu bắt cá hai tay. "Nhưng ôn ơi, nếu con rớt Gia Long, đậu vô Đồng Khánh, con phải ở xa ba má con!" Ông nội gật gù đồng ý "Như rứa con cứ đợi đi Saigon mới lo !"

Sau khi dự lễ lãnh phần thưởng xong xuôi, tui khăn gói sửa soạn đi Saigon. Ra Phi trường chỉ có con Liên và anh ba tui đưa tiễn, có Thành hộ tống về Saigon.

Ông bà nội tui làm như không có nhiều tình cảm, con cháu ra đi không ai nhỏ lệ thương nhớ, mà tui cũng không thấy buồn nhớ chi hết. Đâu có ngờ đó là lần cuối cùng tui thấy ông bà nội vì tui đi Saigon ở luôn không về Huế mãi tới gần 40 năm sau mới trở lại, sau khi VN đã rơi vào tay CS.
Con Liên, sau khi đậu trung học, được chuyển vô Đồng Khánh học cho hết tú tài, chú tui cho hắn đi Mỹ theo mấy con chị hắn.

Còn phần tui, vào Saigon, đau một tháng sau thi vào Gia Long, đậu khá cao nên đỡ cho ba tui tiền học trường tư. Tui thấy vào Gia Long cũng vậy thôi nhưng có nhiều người phải thi hai ba lần mới đậu mà cũng ráng, kỳ quá.

Tới đây hết chuyện hồi ở Huế, để tiếp theo, tui sẽ kể cuộc đời tui từ ngày trở về Saigon .









--------------------

Always go to other people funeral as they won't be able to